Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Người vợ từ hạnh phúc đến bị câm

'Bốp, bốp, bốp...', 3 cái tát liên tiếp giáng xuống, chị đứng ngần người ra, không còn nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Chị còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, người đàn ông này là chồng chị, vốn rất  yêu thương chị, hay nói những lời ngọt ngào cơ mà...? Bây giờ, anh ta đang làm gì vậy, chị thật sự xót xa...

Giọng anh đay nghiến:

- Câm mồm đi, tôi không muốn nghe thấy giọng của cô, cái giọng ghê tởm ấy

Nói rồi, anh bịt lỗ tại để không nghe thấy gì, anh liên tục lẩm bẩm những câu: "Cái loại vợ láo toét, mất dạy..."


***
2 năm trước...

- Em à, nếu sau này chúng mình lấy nhau, anh thích em sinh cho anh 2 thằng cu, một con gái. Anh thích nhà có 3 đứa cho vui cửa vui nhà. Em có đồng ý không?

- Em đồng ý cả hai chân hay tai ấy chứ. Nếu mà khỏe, em sinh cho anh cả đội bóng luôn, khỏi sợ. Em là em thích nhà đông con nhiều cháu, mình chỉ sợ không có điều kiện nuôi con thôi anh.

- Thế hôm nay em thích ăn gì nào, hôm nay anh sẽ chiêu đãi em một món thật ngon, đắt tiền, tùy em chọn, anh chiều hết

- Anh biết rồi còn hỏi, em chỉ thích ăn pizza thôi, đó là món khoái khẩu của em mà. Anh mua cho em thật nhiều là em thích rồi, chứ em chẳng hợp với mấy món quá sang trọng đâu, nhà quê mà, hi hi

Anh và chị đã từng yêu nhau như thế, tình cảm dành cho nhau tưởng chừng không có gì ngăn cản được. Ngay cả khi anh đưa chị về ra mắt, gia đình anh chê chị gầy ốm, yếu lại thấp lùn nhưng anh vẫn cười xuề, bảo: "Cô ấy thấp lùn nhưng mà tính tình cô ấy tốt, cực kì yêu thương con, lại là người phụ nữ đảm đang, tháo vát, tuyệt vời đấy bố mẹ ạ, nên bố mẹ không phải lo đâu. Với lại, con cao lớn thế này, lo gì không sinh được con gái là hoa hậu, con trai là người mẫu...". Nói vậy rồi anh cười thật sảng khoái, anh chẳng có gì băn khoăn khi yêu chị. Anh nghĩ, chị là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà anh chọn...

Suốt 2 năm yêu nhau, thời gian chưa phải là quá dài nhưng anh và chị đã có những tháng ngày tươi đẹp, dành cho nhau những tình cảm tốt, yêu thương, trân trọng nhau. Anh và chị chưa từng có một mâu thuẫn dù là nhỏ, luôn tôn trọng mọi ý kiến của nhau, cái gì chưa hay chưa phải thì phân tích để cả hai cùng hiểu, cùng cởi bỏ vướng mắc. Chị tự hào vì có anh, người đàn ông ga lăng, lúc nào cũng yêu thương và quan tâm chị. Anh lãng mạn thôi rồi, có gì đẹp là anh mua làm quà cho chị ngay.

Những ngày lễ tết, anh chưa bao giờ quên, anh luôn tạo cho chị cảm giác an toàn khi đi bên cạnh anh.
2 năm yêu nhau, hai người đã trải qua những thăng trầm cuộc sống. Anh đưa chị đi du lịch nhiều nơi, cho chị gặp nhiều người, bạn bè của anh, của chị, anh càng thấy cuộc sống này đáng sống hơn bao giờ hết. Có những đêm, anh và chị chỉ ngồi dựa vào vai nhau và tâm sự:

- Bây giờ mà em bảo anh lấy sao trên trời cho em thì anh cũng trèo lên lấy

Chị cười cấu anh:

- Thế anh lấy đi, em thách anh đấy, không lấy được em bắt đền

- Nếu anh lấy được thì em mất gì?

Nói rồi, anh vội chạy đi lấy cái ống nhòm, cho chị nhòm đúng ông sao ấy, nó gần vô cùng, lớn vô cùng, như đang ở trước mặt chị vậy...

Chị mừng quýnh, ôm chầm lấy anh, hôn rối rít rồi liên tục nói: "Em yêu anh nhất trên đời"

Tính chị hay đùa, lúc nào chị cũng giơ hai ngón tay lên chào anh, rồi thi thoảng múa mang trước mặt anh, cho anh thưởng thức những vũ điệu có một không hai trên thế giới. Chị còn hay sáng tác những ca khúc chỉ mình chị biết, tất nhiên, trong đó có anh, nói về anh... Chị ca ngợi anh hết lời để nịnh anh và trong những lần ấy, chị lại nhận được quà...


***
Vài tháng sau đó, hai người họ cưới nhau...

Chị hạnh phúc trong ngày mặc váy cô dâu, voan trắng, còn anh nhìn lịch lãm và sang trọng trong bộ đồ chú rể. Hai người họ quả là một cặp đôi đẹp, trời sinh. Ai cũng ngưỡng mộ và chúc phúc cho họ trăm năm hạnh phúc. Tình yêu của hai người đến ngày đơm hoa kết quả, chỉ đợi sinh con là có một mái ấm hoàn hảo rồi...

Tuần trăng mật ngọt ngào, chưa bao giờ chị có cảm giác hạnh phúc như thế. Anh đã cho chị một cuộc sống hoàn toàn khác so với trước đây, quá hạnh phúc... Chị chưa bao giờ nghĩ có ngày gia đình chị lại rạn nứt, tình cảm vợ chồng lại sứt mẻ. Vì mọi thứ với chị lúc này quá là tốt đẹp. Chỉ là chị không biết trước được ngày mai, chỉ là chị không hiểu quy luật của cuộc đời, hôn nhân không giống như cuốn tiểu thuyết... Hôn nhân sẽ chẳng còn màu hồng giống như khi chúng ta yêu nhau, hôn nhân còn có cả cơm áo gạo tiền mà khi yêu nhau chúng ta chưa từng tính đến.

Họ kế hoạch, chị mong có con nhưng cũng muốn hưởng thụ cuộc sống vợ chồng son một thời gian. Về nhà chồng, chị có vẻ được gia đình chồng quý mến nhờ đức tính hiền lành, chịu thương chịu khó. Ai cũng bảo chị đảm đang, gọn gàng, dọn cái gì là đến nơi, đến chốn... Chị và anh vui vẻ, hạnh phúc bên nhau, cùng nhau vun đắp gia đình và giúp bố mẹ những việc có thể. Anh không phật ý về chị bao giờ, cũng chưa bao giờ hai người to tiếng, cho đến khi động đến chuyện tiền nong.

Hàng tháng, anh và chị góp tiền cho bố mẹ để chi tiêu tiền ăn uống. Hai vợ chồng không kiếm được nhiều nên cũng cố gắng tiết kiệm. Nếu có điều kiện, anh đã mua nhà ra riêng. Anh hay hứa với vợ, sau này sẽ cố gắng tích cóp rồi vay mượn thêm để mua một căn chung cư. Anh muốn cho chị một  cuộc sống thoải mái như chị mong muốn. Chị cười véo vào mũi anh: "Đợi mua được nhà thì có khi rụng răng".

Thật sự chị nghĩ chuyện mua nhà còn quá mong manh. Hai vợ chồng cưới nhau, tích cóp được vài đồng, rồi đi làm, lại chi tiêu đủ thứ cũng thấy mệt mỏi lắm rồi! Anh cũng hiểu cảm giác của chị, mong muốn có một mái nhà riêng, nhưng điều kiện không có nên đành chịu thôi. Cuộc sống vợ chồng cứ diễn ra như vậy, thi thoảng hẹn hò còn lại là về ăn cơm với bố mẹ.

Thời gian đầu anh còn hay đưa chị đi chơi, hẹn hò hoặc là hay ở nhà với chị. Nhưng chỉ được vài tháng, anh bắt đầu gặp gỡ, giao lưu bạn bè mà không cho chị đi. Anh có rất đông bạn nhưng khổ nỗi, bạn của anh toàn là người ham chơi, ham vui, không có công việc ổn định lại còn cờ bạc, nên chị lo lắng. Chị sợ chơi với họ nhiều anh sẽ bị ảnh hưởng. Bố mẹ chồng chị cũng dặn, đừng để anh giao du nhiều với những người đó, không tốt tí nào...

Chị buồn vì những suy nghĩ của anh, bây giờ anh bỏ rơi chị, để chị một mình ở nhà, không có chỗ chơi. Chị chẳng quen ai ở xứ này, chị buồn lắm! Chị gọi giục anh về, anh hứa lên hứa xuống là về ngay nhưng đêm nào cũng 12 giờ. Anh vì bạn bè mà bỏ bê vợ con. Chị bắt đầu buồn và cảm thấy, cuộc sống hôn nhân đúng là không phải màu hồng như chị nghĩ.

Có hôm, vì lo cho anh gió máy, lại đang ốm nên chị gọi giục anh về liên tục, anh bực mình quát lên trong điện thoại: " Về gì mà về, đang vui, gọi gì mà gọi lắm thế, ngủ đi...". Chị uất ức nghẹn cổ, anh chưa bao giờ nói với chị như vậy. Chị không buồn làm gì suốt tối ấy, chị nằm nhưng không thể ngủ, chị cố lắng nghe xem anh về lúc nào. Chị buồn lắm, giận lắm, chị giả vờ như không biết anh về nhưng nước mắt chị đang trào ra. Anh dám nói với chị như vậy sao, đó là lần đầu tiên anh nói vậy....
Chị giận anh không nói chuyện, mấy ngày sau chị cũng không chủ động câu chuyện, anh cứ nói chuyện, chị mặc kệ. Nghĩ lại ngày tháng yêu nhau và bao hứa hẹn, giờ cưới được mấy tháng anh đã này nọ với chị, chị chẳng thiết gì. Chị bảo anh, 'nếu như ngày xưa biết anh thế này, chị đã không cưới, chị không thể chấp nhận một người chồng mới cưới mà đã quát tháo vợ con..."

Anh thì thầm vào tai chị đêm hôm ấy, tỏ ý hối lỗi:

- Anh xin lỗi, anh giận quá mất khôn, em hiểu cho anh nhé. Anh cảm thấy mình đã sai rồi...

- Lần sau anh đừng có quát em như thế, em buồn lắm. Em có làm gì thì cũng là em lo cho anh mà thôi.

- Ừ được rồi, anh hứa đấy...

Chị bỏ qua cho anh lần ấy, vì đó là lần đầu tiên anh hành động với chị như thế. Chị buồn lắm nhưng lâu ngày, mọi thứ lại trôi qua. Chị cũng quên hết chị đã giận anh như thế nào. Chị là người sống nội tâm, tình cảm, chỉ cần giận anh là chị không chịu đựng được, chị cảm thấy mệt mỏi, chán nản lắm...

Lúc chị mang bầu, chị cần nhiều tiền để chăm sóc bản thân nhưng mà lương lậu của vợ chồng cũng chỉ ở mức trung bình. Chị cố gắng tiết kiệm để dành dụm, sau này còn lo sinh con. Chị cũng dặn anh như thế. Rồi một ngày, anh nói bạn anh cần gấp 20 triệu có việc, muốn vay, sau 10 ngày thì trả. Chị không muốn nhưng anh cứ nói khó là bạn vay trả luôn nên chị cũng cho vay. Thật ra, cưới nhau dành dụm được vài đồng, chị đâu có muốn cho vay tới lúc đòi không được lại mất tình cảm. Với, bạn bè anh toàn người cờ bạc, chị lo vay rồi không có trả thì đâm lo vào người. Nhưng vì anh, chị đành chấp nhận...

Đến ngày hứa trả, người bạn kia không thấy gửi tiền. Chị hỏi anh, có vẻ lo lắng vì chị đã được bố mẹ chồng cảnh báo. Chị thúc giục anh lấy tiền chỗ bạn. Bụng mang dạ chửa, chị sở nếu như anh cứ cả nể bạn, lúc sinh nở lại không có tiền. 1 tháng, 2 tháng trôi qua, đã quá rất nhiều ngày mà không thấy anh đưa tiền. Chị bực bội, nói với anh và bảo nếu anh không đòi được thì chị đòi. Bạn anh cờ bạc, cá độ, vay mượn biết đâu mà lần. Nể mới cho vay vài chục triệu, anh nể bạn mà không nghĩ đến gia đình mình sao? Chị đã thúc giục anh rất nhiều, anh cũng cứ hứa hẹn đủ ngày, đủ tháng, làm chị cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Hôm ấy, đã 3 tháng trôi qua, không thấy tiền đâu, chị bực bội nói anh, bảo anh không biết nghĩ. Rồi chị cầm điện thoại lên định gọi cho người bạn kia đòi tiền. Thế là anh giật điện thoại, bắt đầu chửi bới và tát chị 3 cái như trời giáng. Chị đau quá, chị khóc như chưa bao giờ được khóc, lần đầu tiên anh làm thế với chị.

Anh chỉ tay vào mặt chị:

- Cô đừng có ngu ngốc thế, đừng làm mất sĩ diện của tôi

- Mất sĩ diện của anh, anh nghĩ cái sĩ diện của anh to lắm à? Anh sĩ diện nhưng bạn anh có sĩ diện cho anh không? Hay là vay xong không thấy hoàn lại?

- Cô tưởng người ta nuốt không của cô à? Cô nói ít thôi, im đi được rồi đấy. Câm mồm ngay không tôi cho ăn tát. Có vài đồng bạc mà suốt ngày hỏi

Giọng anh chua chát, gọi vợ bằng cô. Lần đầu tiên anh tỏ thái độ dữ dằn như vậy. Tại sao anh lại nghĩ là có vài đồng bạc trong khi số tiền lớn như thế mà anh chị cũng chẳng giàu sang gì. Chị đau khổ quá, nghẹn đắng trong cổ họng. Chị tức tối đáp trả anh:

- Anh giàu nhỉ, anh nể bạn anh còn anh nói vợ anh không ra gì? Anh định tát vợ anh hả, tôi thách anh!

- Cô thách thì tôi cho cô thỏa mãn

Cái tát của anh là nỗi đau đớn khôn cùng của chị. Chị cố nói thêm vài câu: "Cái tát hôm nay tôi sẽ nhớ cả đời, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, trừ khi anh quỳ gối xin lỗi tôi"

- Câm mồm, đừng nói câu nào nữa không thì đừng trách tôi. Từ nay cô câm mồm cho tôi...

Chị khóc ngất, đang mang bầu, chị không muốn con phải tổn thương nhưng mà chị không kìm được lòng mình. Quá chua chát, người chồng chị yêu thương lại là người đàn ông vô liêm sỉ như vậy sao? Chị cảm thấy tuyệt vọng vì anh, cảm thấy bế tắc trước tương lai. Con đường phía trước còn dài, chị làm sao đây?

Giá anh anh nhẹ nhàng nói với chị rằng, bạn anh chưa có, thư thư vài hôm anh sẽ hỏi thì chị đã không như vậy. Đằng này, anh cứ khư khư giữ cái sĩ diện của bản thân anh, nói vợ không ra gì, thật sự không thể nào chấp nhận được. Cho vay 10 ngày mà đến 3 tháng không hoàn tiền, có ai không bực chứ? Anh oai nhỉ, tốt đẹp nhỉ?

Chị biết, cuộc sống vợ chồng mặn nồng không còn nữa, từ nay sẽ là những chuỗi ngày mệt mỏi của chị. Chị thật sự không biết nên làm gì tiếp theo. Thấy con đạp trong bụng mà chị đau đớn vô cùng. Chị thề rằng, từ nay chị sẽ không nói một câu nào trước mặt anh. Chị xin phép bố mẹ chuyển ra ngoài ở, vì chị bảo đi làm đường xấu, đi lại xa, ảnh hưởng tới thai nhi. Chị định ở ngoài tạm mấy tháng tới lúc gần sinh thì về nhà. Bố mẹ chồng cũng lo cho sức khỏe của con dâu và cháu nội nên đồng ý cho chị chuyển ra. Anh cũng ra theo nhưng hai người hoàn toàn không nói lời nào với nhau suốt thời gian đó...


***
Đúng thế, suốt mấy tháng trời, dù sống cùng chồng nhưng chị không nói một câu nào. Chị đã khóc quá nhiều, câm nặng quá nhiều. Chị đi làm về, lẳng lặng nấu cơm, chuẩn bị đồ ăn, chị tự ăn xong rồi đậy cạp lồng ở đó cho chồng về ăn, lúc nào ăn thì ăn, chị không bận tâm. Chưa bao giờ chị nói một lời dù anh ta cứ luôn miệng phàn nàn chuyện công ty, chuyện bạn bè...

Chị không muốn gần con người ấy dù là thế nào đi chăng nữa. Anh ta muốn đi đâu, với ai, mấy giờ về, chị không bao giờ hỏi. Chưa một lần anh ta nói xin lỗi chị, chị mặc kệ mọi thứ. Chị cố gắng sống thế này tất cả là vì con, chị không muốn khi con chị sinh ra, con lại đau khổ vì mẹ nó, vì cha nó. Nhịn hết, nuốt hết nỗi uất nghẹn vào lòng, cố gắng sống thật tốt, chăm lo cho đứa con trong bụng.

Chị không nói suốt mấy tháng trời, và chị đi làm cũng không nói gì. Ai hỏi thì chị chỉ gật đầu, rồi công việc gì cần nói thì chị ghi ra giấy. Chẳng hiểu từ khi nào chị đã thế. Từ một người vui vẻ, bây giờ chị trầm tính, ít nói rồi không nói gì nữa. Ai cũng ngạc nhiên. Họ bảo chị đi khám vì chị nói rằng chị viêm thanh quản, không được nói chuyện. Cứ như thế suốt mấy tháng trời, chị chẳng nói được câu nào và giờ, không điều gì làm chị nói được nữa. Sống trong nhà mà như người vô hồn, với chồng, chị không còn bận tâm, chị chỉ nghĩ đến con mà thôi...

Chị đã chịu đựng nỗi đau quá lớn, quá thất vọng. Chị cảm thấy cuộc sống này quá đen tối. Rồi đây, chị sẽ đối diện với nó thế nào khi con sinh ra đời. Vẫn chưa thấy khoản tiền kia hoàn lại, anh ta lại còn mang thêm mấy triệu đi cho bạn bè vay tiếp vì sĩ diện đàn ông. Chị càng ức nghẹn... Mặc kệ thôi, chi có tiền chị giữ, giữ cho con sau này...

Khi chị sinh, cả nhà nội ngoại tới, không ai thấy chị nói gì, chị cũng mặc kệ. Bác sĩ nói chị bị triệu chứng ấy khi mang bầu, sẽ dần hồi phục. Chị không thể nói nữa, chỉ gật và lắc thôi. Nhìn chị thật tội nghiệp. Suốt thời gian ở cữ, chăm con, chị cứ ú a ú ớ khi con khóc, rồi nhờ ai làm gì cũng phải kéo tay, viết ra giấy. Anh bảo chị câm mồm, đừng nói gì trước mặt anh, chị đã làm như anh mong muốn. Và giờ đây, chị đã không thể nói được nữa rồi. Nếu cứ thế này, khả năng vĩnh viễn chị sẽ không nói câu nào nữa... Người mẹ không biết hát ru, chị chỉ đong đưa con theo nhịp nhạc để con ngủ ngon giấc.

Dường như anh đã nhận ra sai lầm của mình. Đêm ấy, anh nói xin lỗi chị. Chị vờ như không nghe thấy gì. Anh quỳ gối cầu xin chị tha thứ như lời chị nói trước đây, anh van xin chị hãy mở lời, nói chuyện lại. Chị không nói gì, chỉ thấy nước mắt lăn ra trên khóe mắt. Chị lại đong đưa con theo nhịp nhạc để con ngủ, áp má vào mặt con, cảm nhận hơi ấm của con, coi như không có sự tồn tại của người đàn ông này.

Chị nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên, ngạc nhiên chưa từng thấy. Người đàn ông chị từng yêu tưởng chết đi được đã đánh chị, chửi chị, xúc phạm chị và giờ lại quỳ gối trước mặt chị. Chị thật sự không thể hiểu nổi anh ta đang nghĩ gì. Tha thứ ư, chị không muốn tha thứ, chị chẳng thiết gì nữa. Chị đã câm thật, bác sĩ nói chị khó hồi phục, khó nói lại như ngày trước...

Chị biết, vì chị quá đau, quá nín nhịn, nén lòng mình quá nhiều nên bây giờ chị câm nín như vậy đó. Chị không muốn nói cũng không thể nào nói. Còn sự bao dung, chị không muốn dùng thêm 1 lần nào. Đàn ông ích kỉ, vô liêm sỉ, đã cho vay một lần còn tiếp tục làm điều đó mặc chị can ngăn, vẫn giữ sĩ diện với bạn bè thì dù bây giờ có tha thứ, anh ta lại 'ngựa quen đường cũ' thôi. Tiền còn chưa trả lại thì nói gì chuyện hối cải. Chị đã nghĩ, không nói gì, sống như thế này lại tốt hơn. Chị sẽ chờ khi con cứng cáp rồi tính toán mọi chuyện, chị sẽ nghỉ việc mà mở một cửa hàng nước, bán qua ngày, sống vì con...

Theo Khám Phá

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

"Ngọc Trinh, em phải bị tạt axit thì mọi người mới thương!"

Nếu như đàn ông muốn lấy Ngọc Trinh về làm vợ bởi 6 phẩm chất ưu tú (đẹp, ngoan, thật thà, sống có tình nghĩa, có hiếu và bản lĩnh)  mà họ nhận thấy thì tôi -  một người phụ nữ cũng hay xuýt xoa khen Trinh đẹp lại nghĩ rằng "Ngọc Trinh phải bị tạt axit thì chị em phụ nữ mới thương em được!". Thực ra, tôi nói vậy cũng bởi vì tôi vừa lướt qua một trang báo thấy em ấy kêu ca rằng Em phải làm sao thì mọi người mới thương em?”. Ừ, thì đó, chị đang bày cách cho em đó!

Vâng, tôi xin nhấn mạnh ở đây là phụ nữ, bởi nếu không là phụ nữ, các bạn khó mà cảm nhận hết cái sự nhức mắt trước cái cách mắt ngang mắt dọc của đàn ông (chồng, bạn trai, người yêu) khi nhìn thấy ảnh Ngọc Trinh hay đại loại là mấy cô giống Ngọc Trinh. Lý do để mà ghét Ngọc Trinh trong tôi nó khá mơ hồ, đôi khi tôi chẳng cụ thể được suy nghĩ của mình.
Ngọc Trinh quá hấp dẫn nhưng cái đẹp của cô chính là kẻ thù của phụ nữ. Hàng trăm ngàn người đàn ông muốn sở hữu em, hàng trăm ngàn người lưu những bức hình của em trong điện thoại chỉ để ngắm. Nhưng chị ghét cái đẹp của em! (Xin đừng suy xét tôi vội nhé các bạn!). Hồ Ngọc Hà đẹp, cũng gợi cảm và quyến rũ lắm, Thủy Tiên đẹp, cũng ngọt ngào và đáng yêu lắm nhưng tôi không ghét họ, thậm chí là yêu quý họ. Bởi đó là những người đàn bà có chừng mực, biết giới hạn. Họ biết lúc nào cần mặc váy ngắn, biết lúc nào cần mặc váy dài. Trong mắt độc giả, họ vẫn là những người phụ nữ tuyệt vời bởi họ có năng lực thực sự. Hát, đóng phim hay sáng tác cũng cần đến năng khiếu và đầu óc. Đối với nghệ thuật, họ là những nghệ sỹ, khán giả và đồng nghiệp trân trọng họ. Còn em, thử suy nghĩ và nhìn nhận lại chặng đường em đã được như ngày hôm nay đi! Từ một cô gái không tiếng tăm, không tài năng gì, em chấp nhận lột đồ khoe thân, khoe hết cỡ, phát ngôn cũng sốc hết cỡ để khán giả nhớ mặt biết tên em. Cái cách làm ấy quả đúng là chiêu cao tay và hợp thời, em đã thành công nhưng nếu bây giờ nhắc đến Ngọc Trinh, cái quá khứ oanh liệt ấy liệu có mờ đi được không?

Thiên hạ hay nhắc đến em, đàn ông hay tâng bốc em vì em đẹp và còn vì một lý do khác nữa, em biết không? Maria Ozawa của Nhật Bản thường được nhắc đến trong những lần tán gẫu của cánh mày râu. Và em cũng vậy. Họ không có ý nghĩ gì tốt đẹp ngoài cái cười đầy ẩn ý và những lời khen bóng gió đâu. Vòng 1, vòng 3, dáng đứng và tư thế của em luôn là những đề tài mà cánh đàn ông bàn tán với những ánh mắt hau háu. Mà hình như em cũng biết, bản thân em chẳng sẽ chẳng thể khoe bất cứ cái gì ngoài một vòng mông và vòng ngực đầy đủ phải không? Tôi thấy tấm hình nào, dáng đứng và tư thế của em cũng là ưỡn mông và khoe ngực. Em sợ nếu em không làm thế thì mọi người sẽ quên em phải không? Tội nghiệp! Ngẫm ra thì cũng xót xa, nhắc đến nghề người mẫu, Thanh Hằng và Xuân Lan hay những cái tên khác người ta nhớ đến những cống hiến nghề nghiệp, còn nhắc đến cụm từ "người mẫu Ngọc Trinh", người ta chẳng nhớ được gì ngoài những tấm hình ưỡn mông lộ liễu. Suy cho cùng, cái ý nghĩ gợi dục khi thấy em luôn là ý đồ hàng đầu mà các đấng mày râu nghĩ về em. Em đừng đứng trên ngọn cây cao quá mà nghĩ rằng người ở dưới ai cũng ngưỡng mộ mình.

Rồi người ta khen em ngoan hiền, thật thà nên muốn lấy làm vợ. Ôi, tôi cười muốn sặc với cái mỹ từ họ dành cho em quá.

Chả là mấy hôm trước nữa, em có trả lời phỏng vấn, em nói hồn nhiên rằng “ừa, tôi ngu đó, cứ ngu được như tôi đi nhen” mà lại. Ngu thì lại bảo là ngây thơ, dốt lại gọi là thật thà mà ưỡn ẹo sao lại nói là thướt tha được chứ?. Nhưng trớ trêu là, cái ngốc nghếch ấy của em lại làm động lòng bao anh hùng. Các anh lại tự bảo nhau "đẹp thế mà ngu chắc tuổi thơ dữ dội lắm". Ghen tỵ đến nổ mắt đi mất, tôi là đàn bà, tôi thấy cái kiểu lật mặt ấy của đàn ông nên ghét lắm. Xấu mà lỡ nói sai thì các anh mỉa mai cho đến chết, nhưng gợi cảm như em mà nói ngu thì các anh thương ghê...Bởi thế tôi ghét, ghét cái đẹp của em, ghét cái sự ngu dốt của em, tôi thấy nó giả tạo và dối trá! (Không phải tôi mắng em ngu đâu nha, tự em nhận như thế kia mà!)

Em từng chia sẻ với báo chí rằng: " Đời em chỉ thích thời trang, làm đẹp và spa"! Cho chị nói một câu nhé, sao em lại "đáng yêu" đến thế? Thử hỏi 10 người phụ nữ xem bao nhiêu người chê cái đó vậy em?  Nhưng làm phụ nữ, thiên chức người mẹ, người vợ và những lo toan trong cuộc sống này khiến họ chẳng đủ thời gian mà chăm sóc bản thân mình. Nhiều người phụ nữ còn đang vất vả ngoài đường vì mưu sinh, vì cuộc sống chứ chẳng thảnh thơi được như em. Vì vậy, những thứ em đang nói, đang có thì nên giữ cho riêng em, đừng khoe khoang khiến người khác chạnh lòng em ạ. Chị nghĩ, làm phụ nữ đẹp ở trên đời đẹp nhất là khi hiểu hết hai chữ khiêm nhường và đức hi sinh cao cả. Chỉ cần, em thay đổi lời ăn tiếng nói đến sự chia sẻ, đồng cảm và bớt khoe hình quá sức gợi cảm (nhất là mấy em thiếu nhi, em hãy “tha” cho các em ấy) khi đó chị sẽ không ghét em như thế này nữa.

Sáng sáng, mở mắt lên báo, thấy em thả dáng trên khắp các mặt báo mà tôi trộm nghĩ, người như Trinh, chắc phải bị tạt axit thì mọi người mới thương em được!
Tôi khẳng định, tôi không quen (có biết, nổi tiếng vậy thì mấy ai không biết), không thù hằn gì với Ngọc Trinh, tôi chỉ bộc bạch suy nghĩ sau 1 giờ đồng hồ lướt mạng với hàng trăm comment trên mạng xã hội tung hê cô Trinh với hàng loạt mỹ từ của chủ yếu cánh đàn ông. Các bạn có thể đồng tình với quan điểm của tôi, cũng có thể phủ nhận, bất kì ai trong chúng ta đều có suy nghĩ riêng và tôi cũng thế!

Trinh Ngọc

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Mùa thu mang kí ức ùa về trong em...



Đã biết bao lần nỗi đau trong em như vỡ òa với tất cả hờn giận, trách móc, thậm chí là hận thù. Chẳng hiểu nổi bản thân mình muốn gì, chỉ có thể lý giải rằng, có lẽ nếu không yêu anh nhiều thì em đã không hận thù như vậy phải không? Chỉ cần trả lại cho em chính em thôi. Để em được là chính mình của những ngày chưa yêu anh. Để không khi nào em nhận ra em đang ngoài kia lúc nửa đêm, trên những con đường mình từng đi qua. Để không khi nào em đứng chết lặng giữa đám đông, vì bất chợt nhìn thấy dáng ai đó giống anh. Nghẹn ngào, ngước mắt lên nhìn trời, mỉm cười, vì đã hứa với anh không khóc.


Bao năm qua, anh sống có tốt không? Từ ngày xa nhau, ngoài tin về một lễ thành hôn của anh, em không còn nghe bất cứ điều gì về anh, cũng không biết anh đang ở đâu trong hàng triệu người trên thế gian này.  Liệu có một lúc nào đó, ở một quán cà phê xa lạ, anh ngồi nhìn mưa bay qua khung cửa và nghĩ đến em không? Em thì chưa quên anh, nhưng em sẽ quên nỗi đau này. 

Anh xa rồi, những yêu thương ngày cũ. Để em bơ vơ lạc lõng giữa dòng người ồn ã kiếm tìm những bình yên đã vụn vỡ. Em đã  khóc, khóc đến ngất đi, dòng nước mắt lặng câm nén những tiếng thở dài chua xót. Em từng thầm ước anh, hãy quay về đi, về mang theo cái nắng cháy rực cho tán cây thêm xanh, cho lòng người bớt cô quạnh...nhưng anh chẳng quay về, chỉ đứng ở phía xa xôi đó trong giấc mơ cua em, cầu xin em tha thứ. Em từng yếu mềm đến mức chấp nhận mọi lỗi lầm của anh nếu như anh hối hận, nhưng anh lại không đủ dũng cảm quay đầu…Là anh không đủ dũng cảm hay do anh thay đổi rồi? Anh mãi như thế, hình ảnh cuối cùng khép lại trong em là cái cúi đầu lặng lẽ, anh không xin em tha thứ, không xin em bất cứ điều gì, chỉ xin em, hãy sống bình yên và hạnh phúc, vì anh nói, cả đời này, anh có lỗi với em! Những lời anh nói thắt ruột gan em, em chẳng thể oán, chẳng thể hận, chẳng thể thứ tha, cũng chẳng thể lãng quên. Mọi cảm xúc cứ lẫn lộn trong em khiến em trở nên im lặng. Em chẳng cười chẳng khóc, chỉ biết rằng em cần phải buông tay để anh về phía bên kia con đường.

Nhiều năm đã trôi qua, em đã quen rồi việc sớm tối đi lại một mình, cũng quen rồi nhịp sống không anh, nhưng em vẫn chẳng thể mở lòng mình cho những yêu thương. Em vẫn hay chọn một góc cafe quen ngồi một mình chiều mùa thu, mùa đông, mùa xuân và cả mùa hạ. Em không còn bật khóc khi hình ảnh anh ùa về, có chăng chỉ là chút nhói đau trong con tim nhỏ bé. Nhói một chút thôi, thêm ly cafe và một bài hát, trống rống và cô đơn sẽ trở về với em!

Và lúc này đây, lòng em cảm thấy bình yên đến lạ, bình yên nghĩ đến anh, bình yên nhớ về những yêu thương ngày cũ.

Hôm nay, Hà Nội đổ gió mùa, em chợt nhớ về anh...chỉ là, hôm nay em cảm thấy rất lạnh. Em chợt nhớ cảm giác ngồi sau xe anh dạo khắp phố phường. Em nhớ mùi hoa sữa đã bao lần anh hẹn hò về dịp mùa thu. Em nhớ người con trai tối nào cũng nhắc em mặc ấm khi ra đường. Mùa đông Hà Nội lạnh lắm, lúc nào anh cũng nhắn nhớ em và Hà Nội rất nhiều...Em và anh đã yêu nhau đơn giản như thế! Nhưng em chẳng thể nhớ nhiều, những kỉ niểm của gần 2 năm yêu nhau...em chỉ nhớ anh khi mùa thu bắt đầu dạo phố, em chỉ nhớ anh khi mùa đông trở lại...Nhưng những tổn thương thì em lại có cảm giác như mới ngày hôm qua. 

Người ta vẫn bảo, con gái chẳng thể nhớ hết những yêu thương mà người khác dành cho mình nhưng lại không bao giờ có thể quên và tha thứ cho những nỗi đau họ mang lại. Có thể trong sâu thẳm một góc nào đó trong trái tim, em vẫn dành tình cảm cho anh nhưng lãng quên và chúc phúc là điều em không thể làm.



Em đã phải học cách bước qua những tổn thương anh để lại, em phải học cách xoa dịu những nỗi đau anh gây ra...bởi thế, tha thứ trọn vẹn là điều em không làm được! 

Em phải học cách bắt đầu một quyển sách mới, dù khó nhưng không có nghĩa là không thể, phải không?

Có lẽ người đến sau sẽ chẳng đủ tinh ý để nhận ra rằng em rất sợ sang đường một mình, người đến sau cũng chẳng đủ tinh để hiểu em là đứa con gái ghiền ăn ớt. Người đến sau, sẽ chẳng còn hì hục chọn mua cho em những đài sen non dọc đường, người đến sau sẽ không bỏ những trận đấu hay để cùng em đi dạo...Nhưng người đến sau sẽ yêu em theo cách riêng của họ, họ sẽ không bỏ em khi em gặp khó khăn, không vì những cám dỗ mà rời xa em trong đau đớn. Em sẽ yêu người đến sau bằng tình yêu chân thành, bằng những đau thương, đổ vỡ của tình yêu trước.

Trái Đất tròn, ta rồi sẽ gặp lại nhưng thế gian quá lớn để những người từng yêu có thể trở về bên nhau.

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

"Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng!"

Này anh, giấc ngủ đêm nay anh hãy ngủ cho thật sâu nồng. Nếu cần thiết, anh cứ ôm chặt lấy em mà ngủ. Bờ vai này, cơ thể này anh cứ ôm ghì… Vì chỉ có đêm nay thôi, em thuộc về anh. Còn ngày mai, sau giấc ngủ dài của đêm nay, em sẽ tỉnh dậy, tô son điểm phấn để lấy chồng. Ngày mai, em sẽ thành cô dâu của một người đàn ông khác. Vì em không thể cứ mãi ngủ vùi trong giấc mộng tình yêu huyễn hoặc mà anh tạo ra.

Em là cô gái yêu anh hơn cả bản thân mình. Có yêu thì em mới lên giường như người vợ của anh. Nhưng em đợi mãi chẳng thấy một lời cầu hôn như mấy bộ phim em từng xem. Có thể em khờ khạo khi yêu anh vô điều kiện, khi chưa cần một tờ hôn thú mà vẫn tự coi mình như vợ của anh. Nhưng em không ngu ngơ để chờ đợi một điều mà người kia chẳng bao giờ nghĩ tới. Vì thế ngày hôm nay là cuối cùng anh nhé, em sẽ quên anh và lấy chồng như em ao ước.


Em biết người ta sẽ nói em là kẻ phản bội. Mà biết đâu đấy, người ta còn gọi em bằng những tính từ chẳng mấy hay ho. Thì đúng là con gái, đã trao thân cho một người đàn ông, đã gắn bó với ngần ấy năm lại “bỗng dưng lấy chồng” thì chẳng quy cho cái tội: Phụ tình. Nhưng em chẳng quan tâm họ nghĩ gì. Em cũng chẳng quan tâm họ đánh giá ra sao. Em chỉ quan tâm, ngày mai trên chiếc giường, em sẽ nằm với người đàn ông em gọi bằng chồng. Một người chồng thực sự, một người chồng danh chính ngôn thuận, một người chồng được pháp luật thừa nhận, một người chồng không giống như anh – một gã chồng hờ!

Anh có nhớ mình đã yêu nhau bao lâu rồi không? Anh có nhớ em đã bỏ lại phía sau bao năm tuổi xuân không? Chắc anh chẳng nhớ vì nếu nhớ anh đã không bắt em chờ đợi lâu đến thế. Đời người con gái ngắn tựa gang tay mà anh thì đã đi tới tận cùng gang tay ấy, sao anh chẳng cho em một danh phận, sao anh còn mãi bắt em đợi chờ?

Con gái, à mà không, cả em cũng vậy, thường ngốc lắm. Khi yêu là yêu hết mình, là cộng cuộc đời mình với cuộc đời người đó vào làm một. Cứ thế sống, cứ thế trao đi. Cái nhận về đâu phải mơ mộng bạc tiền sa hoa, đâu phải nhung lụa sang giàu, chỉ đơn giản là một câu nói: “Em này, làm vợ anh em nhé!”. Ấy vậy mà chờ mãi, chờ mãi câu nói như hư vô tận chân trời chẳng thể nào cầm nắm được. Nếu thế thì, em quay đầu lại, tìm một thứ gì đó thật gần…

Chắc hắn là anh nghĩ, khi một cô gái đã trút bỏ áo quần trên người xuống để lên giường với gã đàn ông cô ta yêu thì có nghĩa cô ta đã tự trút bỏ quyền được chia tay. Thì cũng dễ hiểu mà, đàn bà bị cái gánh nặng về trinh tiết. Bởi thế khi đã mất đi rồi, họ chỉ biết chạy theo kẻ lấy mất để cầu xin đừng bỏ rơi họ. Chắc vì thế mà bao năm qua anh cứ hồn nhiên yêu mà chẳng một lần nghĩ suy, em đã là cô gái tuổi 30.

Nhưng nếu anh nghĩ thế, thì anh nhầm rồi nhé. Trinh tiết là một điều thiêng liêng mà đàn bà có. Nó là một món quà không phải một hàng hóa. Cô gái có thể tặng nó cho một người đàn ông mà cô ta yêu nhưng không có nghĩa mất đi món quà đó là mất đi mọi quyền con người. Càng đi qua nỗi đau, người ta càng có sức mạnh để đón nhận những điều nặng nề hơn thế. Dù chẳng còn là cô gái trắng trong, người con gái vẫn có thể ngẩng cao đầu mà quay bước, tìm cho mình một hạnh phúc khác. Có chăng là tự cúi đầu lẩm bẩm với chính mình: “Ừ, mình sai lầm khi trao quà nhầm chỗ”.

Anh nói yêu em, nói cần em, thương em nhưng anh chẳng nói sẽ cưới em. Anh bắt em chờ đợi quá lâu. Em đã tặng anh sự trinh trắng của đời mình nhưng thời gian thì ngắn ngủi lắm. Em sợ rằng em sẽ lại sai lầm khi tặng anh nốt những quãng đời còn lại. Vì anh đâu có trân trọng nó. Thế nên em ra đi. Em chẳng cần biết anh hoặc là yêu em, hoặc là vờ yêu em… Cái mà em nhận thấy rõ ràng nhất chỉ là, anh đã không cầu hôn em ở cái thời điểm mà lẽ ra anh phải làm thế nếu anh nghĩ cho em thực sự.

Đêm nay, hãy cứ ôm lấy em vào lòng mà ngủ một giấc thật sâu. Từ ngay mai, chỉ còn mình anh sống trong tình yêu mà bấy lâu nay anh dùng mọi cách để chứng minh nhưng kiên quyết không dùng tới điều dễ dàng nhất là cưới em. Cuộc đời nghiệt ngã, đôi khi phụ nữ lạc đường, quay về sớm vẫn hơn là cố đi tới cùng  con đường tối thẫm… Em chờ đợi như thế qua đủ rồi!

Đêm nay, để em ru anh bằng một câu thơ tình oan nghiệt:

"Anh ngủ thêm đi anh

Em phải dậy lấy chồng

Mùa thu vừa rụng lá

Lòng em đã sang Đông.


Đừng cười và đừng khóc

Đừng tin và đừng nghi

Hãy bình thường mà sống

Em lấy… kẻo lỡ thì


Anh bảo rằng rất yêu

Rất thương và rất nhớ

Rất cần nhưng không thể

Cưới em? Chuyện trong thơ.


Chẳng cần phải lí do

Giải thích và phân bua

Chỉ cần anh im lặng

Em đã hiểu: Mình thừa.


Ừ! Thôi em lấy chồng

Chẳng còn gì luyến tiếc

Ừ! Thôi lên xe hoa

Bên chồng mà câm điếc.


Anh cứ ngủ say thôi

Em dậy đeo nhẫn cưới

Kẻ mắt môi cô dâu

Tím ngực buồn rười rượi.


Yêu mà sao lại thế

Thương mà sao vậy anh

Em – đàn bà yếu đuối…

muốn đời mình duyên lành


Nhưng anh đã không thể

Mạnh mẽ để làm chồng

Cởi áo mà không dám

Mặc cho em váy hồng?


Thì thôi anh ngủ đi

Nhắm mắt và câm điếc

Em cười nụ cuối cùng

Giễu đời này quá nghiệt."


 Thơ Nồng Nàn Phố
Tác giả: Bồ Công Anh