Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Tấm vé cho chiều đi hạnh phúc

Hắn nhẹ nhàng vòng tay ôm nàng, nàng mỏng manh và yếu đuối quá. Hắn đặt tên cho nàng là Mỏng Manh. Nàng nhìn lại hắn có vẻ trìu mến lắm. Hắn khẽ xoa cái bụng nàng. Vài tháng nữa là nàng sẽ sinh. Hắn hạnh phúc vì điều đó...
Con nhà giàu, con trai duy nhất của một tập đoàn lớn. Ông nội hắn sinh được một mình cha hắn rồi hắn cũng lại là cháu độc tôn của dòng họ nên hiển nhiên là được cưng chiều từ nhỏ. 
Hắn thoải mái tiêu tiền, thoải mái ăn chơi chác táng. Hắn chỉ biết đến sự đau khổ khi hắn nhìn thấy mẹ mình trong tay một người đàn ông khác, trên chính căn phòng  mà hắn vốn coi đó là phòng hạnh phúc của bố mẹ hắn. Còn bố hắn, cũng chẳng ít lần hắn thấy bố mình ôm hôn người đàn bà khác mà không phải là mẹ mình. Bố hắn từng có lần trầm ngâm nói với hắn: "Đàn bà trên thế gian này chỉ cần có hai thứ là tình dục và tiền, nhưng họ đến vì tình thì ít mà vì tiền thì rất nhiều". Từ đó, hắn mặc nhiên công nhận điều bố mình nói và hắn... khinh rẻ đàn bà.

tấm vé cho chiều đi hạnh phúc 1
Nàng mang tên Mỏng Manh và có thể nàng cũng như mẹ hắn có tấm vé cho chiều đi hạnh phúc nhưng nàng đã làm hắn thất vọng. Ảnh minh hoạ
Vào tuổi 25, hắn có trong tay vô khối đàn bà. Trẻ có, già có, thậm chí mấy em còn đang là học sinh phổ thông cũng có. Nhưng để chứng tỏ đẳng cấp của mình, tất cả những người đàn bà trong "bộ sưu tập" của hắn toàn gái trinh. Có cái mác thiếu gia làm bệ đỡ nên hắn chẳng tốn công tốn sức là bao mà gái vẫn theo ầm ầm. Hắn tặc lưỡi: "Có gì đâu, họ đến cũng chỉ vì tiền mà..."
Hắn nghĩ trong số những người đàn bà ấy, ai có cho hắn đứa con trai thì hắn cưới, cưới. Mục đích để làm đẹp lòng ông nội hắn chứ hắn không bao giờ nghĩ hắn kết hôn vì tình yêu cả. Hắn mất lòng tin vào tình yêu từ lâu rồi. Hắn tưởng tượng đám cưới của hắn sẽ là một kịch bản hoản hảo ý chang cái kịch bản mà bố hắn đã làm.
Mẹ hắn là người tham tiền nhưng may mắn. Bởi có hắn mà bà nghiễm nhiên bước chân vào toà biệt thự lộng lẫy của ông nội hắn. Có lúc, hắn cười trong đau khổ khi nhận ra mình chẳng qua cũng chỉ là một tấm thẻ cho chiều đi hạnh phúc của mẹ hắn mà thôi.
Hắn lại vuốt ve cái bụng nàng Mỏng Manh - cái tên mà hắn vẫn gọi nàng bởi nó quá đúng với hình ảnh và vóc dáng của nàng. Nàng đang mang giọt máu của hắn. Và chỉ vài tháng nữa, một thằng bé xinh xắn gọi hắn bằng bố sẽ chào đời. Ông nội hắn tuyên bố sẽ đồng ý bất kì đứa cháu dâu nào, miễn là mang cho ông một đứa cháu trai. Nó sẽ thừa hưởng toàn bộ gia sản của ông. Thằng bé mang số giàu sang từ trong bụng. Lại thêm một tấm vé cho chiều đi hạnh phúc. Hắn cười khểnh mỉa mai cái cuộc sống và sự sắp xếp của tạo hoá.
Chiều hắn đưa nàng Mỏng Manh đi khám thai. Hắn nhìn lại cái bụng của nàng. Thai nhi nằm gọn trên cao, bụng hơi nhọn. Mọi người xung quanh bảo đó là con trai, hắn cũng nghĩ như thế. Hắn cố gắng lái chiếc xe con thật chậm. Thỉnh thoảng, hắn dừng lại xiết chặt lấy đôi tay nàng như an ủi vì nàng đang hồi hộp. Còn hắn, hắn đã đưa bao nhiêu người phụ nữ đi khám thai như thế nhưng lần nào hắn cũng thấy hồi hộp, lần này cũng không ngoại lệ.
Mối tình đầu của hắn được ghi dấu bởi một cô bạn cùng lớp thời phổ thông. Hắn và nàng quan hệ sau khi nói lời yêu chừng một tuần. Nàng mang thai, hắn hạnh phúc sung sướng biết mấy! Cái thai là con gái, ông nội hắn sa sầm mặt bảo hắn nhất quyết phải chia tay, ông chỉ chấp nhận đứa cháu dâu có với hắn một thằng cu thôi, hắn nói với ông rồi đứa sau sẽ là con trai, nhất định thế. Ông nội hắn xua tay không nói thêm, bố hắn nhất quyết không đồng ý. Còn hắn, lúc đó hắn cũng kiến quyết bảo vệ tình yêu của mình. Biết đâu nàng ấy là người sống vì tình yêu, nàng yêu hắn không vì tiền bạc. Hắn muốn thử một lần, hắn muốn cá cược một lần. Cha hắn thì lắc đầu không tin tưởng bởi ông không tin vào tình yêu ấy hoặc không hề tin vào sự bảo thủ của ông nội hắn.
Kết quả cho lần đánh cược ấy rất nhanh, chỉ sau một tuần. Nhanh chóng như khi nàng đến với hắn vậy! Nhanh chóng như khi nàng đến với hắn vậy! Nàng lặng lẽ rời xa hắn, không lí do. Đứa con nàng cũng phá bỏ. Hắn quay cuồng trong sự tuyệt vọng, hắn phát điên tìm kiếm nàng. Bố hắn đưa cho hắn một lá thư kèm giọng mỉa mai: "Ông nội hắn đã dàn xếp mọi chuyện".  
Hoá ra mọi thứ cũng chỉ vì tiền, kể cả thứ mà hắn từng coi đó là tình yêu của nàng. Hắn lại nhếch mép cười mỉa cuộc đời. Kể từ đó, hắn không còn tình yêu thật sự với bất kì ai. Ai đến với hắn chẳng qua cũng chỉ vì đồng tiền, cái gia tài của hắn, hắn nghĩ thế! Hắn bỏ không biết bao người cũng chỉ vì không sinh cho hắn một đứa con trai sau cái điệu cưới nhếch mép ấy. Không ngoại trừ cả cô gái đang mang bầu với cái tên Mỏng Manh hiện tại của hắn.
Hắn lặng lẽ dìu cô gái xuống phòng khám tư. Hắn hi vọng nàng sẽ là người có thể  làm ông nội hắn thấy hạnh phúc, để hắn tha hồ thừa kế tài sản của ông nội để lại và được tha hồ tung hoành, làm những điều như bố hắn đã từng làm. 
Nhưng thoáng xen vào ý nghĩ sung sướng đó của hắn là sự hoang mang xen lẫn sợ hãi. Bởi hắn đang đi vào "vết xe đổ" của bố, hắn cũng sẽ nhận một chuỗi bi kịch như ông ấy sao? Nghĩa là hắn sẽ chung sống với một người suốt đời không yêu mình sao? Bi kịch chính gia đình mình lại hiện lên một lần nữa trước mắt hắn. Nhưng hắn vẫn chấp nhận nó. Hắn lại nghĩ đến câu nói của bố hắn: "Tiền có thể mua được mọi thứ kể cả đàn bà." Và nàng Mỏng Manh đang ở bên cạnh hắn, nếu may mắn, chắc chắn cũng như mẹ hắn ngày xưa mà thôi.  
Hắn nhớ đến nhìn cái ánh mắt âu yếm của nàng ở đó le lói chút tình yêu nhưng hắn không cho phép mình đặt niềm tin vào đó… Nàng Mỏng Manh, cô sinh viên nghèo kiết xác, lấy đâu ra tình cảm thật sự. Hắn gặp nàng trong một buổi đi sinh nhật một thằng bạn chí cốt và hắn bị ánh mắt trong veo của nàng "hút lấy". Sau đó, tìm hiểu gia cảnh của nàng hắn biết: Bố nghiện hút vào trại, mẹ bán hàng khô ngoài chợ, 2 đứa em đang ăn học, nheo nhóc… Nghĩ đến đó, máu anh hùng của hắn nổi lên. Hắn giúp nàng thoát khỏi cái nghèo. Lấy hắn nàng có tiền tiêu, có xe đẹp, có trang sức đắt tiền và nàng cũng nhanh chóng gật đầu làm người tình của hắn. Sự trao đổi hoàn hảo!
Ông bác sĩ già ở phòng khám này khám cho biết bao cô gái mà hắn đưa tới. Khi nhìn thấy hắn bước vào, ông gật đầu chào và khẽ mỉm cuwoif như nhận ra hắn là chỗ thân tình.
Mỏng Manh rất vui vì khi khám thai cho nàng, bác sĩ luôn miệng nói rằng thai nhi khoẻ mạnh. Nhưng nàng không thể ngờ rằng "niềm vui ngắn chẳng tày gang".
sau khi khám song hắn bảo nàng ra ngoài chờ để hắn vào gặp riêng bác sĩ. Nàng hiểu hắn gặp bác sĩ để làm gì chỉ có điều lúc này, nàng bỗng thấy thời gian trôi qua chậm như cả thế kỉ. 
Rồi hắn cũng bước ra khỏi căn phòng ấy trước ánh mắt dò xét của nàng. Khuôn mặt hắn biến sắc chứ không còn vui vẻ như trước khi mới dẫn nàng tới đây. Hắn lạnh lùng nói với nàng: "Về thôi!". Và thế là nàng đủ hiểu mọi chuyện đã chấm hết.
Ra khỏi phòng khám, nàng Mỏng Manh đi rón rén như con mèo sau hắn, sợ phá tan tiếng động xung quanh. Hắn kéo nàng vào một quán Phở gần đó. 
“Chúng ta sẽ đi phòng khám khác, hoặc em nghĩ rồi chúng ta sẽ có cơ hội khác nữa phải không anh?”. Nàng rùng mình, cảm giác ớn lạnh nhìn ra xung quanh. Quán phở vẫn đông đúc như mọi ngày, tự dưng hắn thấy nàng nhợt nhạt đi, thiếu sức sống, và càng mỏng manh hơn…
“Em ăn hết bát phở đi, cầm số tiền này và tự giải quyết nhé! Sao đó, em đừng đến tìm anh nữa…”
Em không muốn…em sợ… đây đứa con đầu… Anh có thể suy nghĩ lại được không? Dù sao đó cũng là con anh…
Hắn lắc đầu thất vọng, rút thêm một sấp tiền, cùng một tờ giấy: “Đây là địa chỉ bác sĩ giàu kinh nghiệm, em cứ yên tâm nhé!”

tấm vé hạnh phúc
Hắn mải miết tìm cả đời nhưng vẫn không thể tìm ra tấm vé cho chiều đi hạnh phúc của chính mình. Ảnh minh hoạ
Trong lúc nàng đang nức nở thì hắn đã bước đi, không quay đầu lại lạnh lùng như biết bao lần chia tay như thế. Hắn tự an ủi, đã chấp nhận cuộc chơi này thì phải chấp nhận rủi ro thôi, số tiền đủ cho nàng phá thai và sống ung dung một thời gian sau đó. Nàng vốn nghèo như biết bao cô gái qua tay hắn. Chắc chắn nàng sẽ phá đứa bé. Một sinh linh bé nhỏ sẽ bị người ta lấy ra với mỏ vịt, dao, kéo, thuốc sát trùng trong một không gian bị cô đặc bởi màu trắng. Chỉ trách số phận nó sinh ra nhầm thời điểm. Hắn lại nhếch mép cười chua chát…
Cha hắn bị bắt trong lần buôn lậu gần nhất, ông nội hắn vì sốc quá đã qua đời, còn hắn từ một thiếu gia ăn chơi khét tiếng bỗng một ngày trở thành một kẻ bần hàn. Với số tiền thừa kế giữ được, hắn đã nướng qua những cuộc vui chơi quên ngày tháng, trong đó có cả ma tuý. Hắn tìm đến" nàng tiên nâu" bởi hắn bắt đầu chán những cuộc vui tận cùng và bế tắc, hắn chán cái trách nhiệm mà gia đình đè nặng lên vai hắn bởi không một người đàn bà nào hoàn thành nhiệm vụ giành tấm vé cho chiều đi hạnh phúc. Hắn tìm sự sung sướng trong làn khói trắng. Thỉnh thoảng hắn nhớ đến một vài người đàn bà đã đi qua trong đời hắn trong đó có nàng Mỏng Manh rồi lại chìm đắm trong cơn say. 
Hắn bị công an bắt trong một lần đang “phê”. Sau lần ấy, mẹ hắn nước mắt ngắn, nước mắt dài đưa hắn đi cai. Hắn trở lại vẫn tàn tạ, suy kiệt. Với hắn lúc này, hiện thực quá khắc nghiệt, quá chua chát.
Một buổi sáng, hắn đang lang thang trên phố. Một chiếc siêu xe đi ngang qua, loại xe đắt tiền như hắn đã từng có. Một cô gái xinh đẹp bước xuống cùng một thiếu gia trẻ tuổi. Hắn lại nhếch mép cười nhớ đến thời vàng son của mình. 
Buổi chiều, mẹ hắn nói hắn có thư. Hắn lại nhếch mép cười rồi lạnh lùng như vẻ vốn có của hắn. Hắn tò mò mở lá thư, đó là thứ của nàng Mỏng Manh với nét chữ cũng mỏng manh như nàng:
“ Tôi đã chờ để nhìn thấy anh bị quá báo như cái ngày anh vứt bỏ mẹ con tôi bế đường như một đống rác”. Hắn nhếch mép cười: “Đồ gái điếm…”. Hắn chửi thầm rồi lại đọc tiếp.
“Tôi cũng đã từng có ý nghĩ sẽ sinh đứa con ấy ra rồi mang đến trước cửa nhà anh để trả thù…”. “Đồ đàn bà rẻ tiền!”. Hắn lại rủa câu thứ hai…
Tôi đến với anh ban đầu chỉ vì tiền. Tiền của anh giúp tôi có được cuộc sống xa hoa  mà trước đây tôi từng mơ ước. Vả lại, nếu tôi sinh con trai, thì biết đâu… Có ai cấm con người mơ ước đâu. Tôi cũng thử một canh bạc cuộc đời mình.
Ở bên anh, nhìn cách anh yêu thương tôi, tôi bắt đầu rung động, tôi thấy sự trống vắng trong tâm hồn anh, rồi tôi yêu anh lúc nào không biết. Tôi yêu anh hơn cả bản thân tôi và tôi hi vọng mình có thể dùng tình yêu ấy để thay đổi con người anh. Khi mang bầu, tôi đã yêu anh hơn cả cái gia tài mà anh có, thậm chí có đôi lúc tôi nghĩ chẳng cần số tiền của anh ở cái ngân hàng kia, tôi chỉ cần anh, một người cha, một người chồng hoàn chỉnh. Thế nhưng mọi thứ vẫn như thế! Thật sai lầm khi nghĩa rằng mình có thể thay đổi bản chất một con người. Với số tiền anh bố thí khi vứt bỏ mẹ con tôi bên đường như một đống rác,thậm chí còn tồi tệ hơn cả một con chó. Tôi căm hận anh, gào thét tên anh khi một mình tới cái phòng khám tư để phá đi đứa bé. Nhưng yêu và hận thù trong tôi đã làm tôi bừng tỉnh giữ đứa bé lại ở phút cuối khi cô y tá cầm chiếc mỏ vịt chuẩn bị đưa vào bên trong tôi lấy nó đi mãi mãi. Tôi đã sinh đứa con ra trong sự nhọc nhằn và thiếu thốn. Chắc chắn anh sẽ chửi tôi là ngu nhưng khi có con, tôi mới nhận ra cuộc đời này đẹp biết bao! Tôi đã suýt bị mờ mắt trước đồng tiền và đứa trẻ giúp tôi nhận ra tình yêu đích thực của cuộc sống. Tiền rất quan trọng nhưng nó không mua nổi hạnh phúc! Tôi đã sống để chờ cái ngày anh nhận ra giá trị đích thực của cuộc đời này. Nếu anh vẫn mãi chìm đắm trong sai lầm thì sự cô độc sẽ theo anh mãi mãi…”. Hắn lại chửi câu nữa toan vứt lá thư đi nhưng câu nói cuối lá thư làm hắn hoang mang, suy nghĩ giữ lại trong tay dù đã vò nát.
Hắn nhìn lại cái bao thư, ngoài lá thư còn có một tấm ảnh đứa bé gái đang cười xinh đẹp bên cạnh nàng, người đàn bà Mỏng Manh mà hắn đã vứt bỏ. Bỗng hắn cười sằng sặc khi nhớ đến câu nói của nàng trước khi hắn đưa nàng đi khám thai trong cái buổi chiều định mệnh ấy : “Tình yêu là một chuyến bay, ban đầu khi cất cánh thì rất khó khăn, nếu đã cất cánh lên bầu trời, nó sẽ bay mãi, bay mãi… Nếu chẳng may, chuyến bay ấy vì một sự cố nào đó mà rơi xuống, nó sẽ không bao giờ cất cánh được nữa, hoặc người trong chuyến bay ấy sẽ bắt đầu với một chuyến bay khác, trong một hoàn cảnh khác. Anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được nhưng điều ấy, chỉ hi vọng sau này anh biết trân trọng những thứ xung quanh mình, nhất là tình yêu…”
Hắn cười rồi lại chìm vào mông lung suy nghĩ. Hắn có con! Một bé gái đẹp như thiền thần! Nhưng hắn có thể tìm lại nàng Mỏng Manh và con hắn ở đâu giữa cuộc đời này? Liệu họ có thể tha thứ cho hắn? Phải chăng hắn đã thua trên canh bạc cuộc đời khi đem tiền bạc đánh đổi lấy tình yêu và hạnh phúc? Phải chăng tất cả mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền, chỉ có tình yêu phải được trả giá bằng tình yêu?

Kim Ngân

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Những điều khác biệt giữa vợ và người tình

Em cũng từng rất yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, vai trò của người phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn. Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!".
Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đùa. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong tôi lúc đó là: Có lẽ anh chơi cổ phiếu lỗ lớn, hoặc là phát hiện ra mình mắc một căn bệnh hiểm nghèo nào đó… hoặc bất kỳ một lý do gì giống như trong phim Hàn Quốc mà sợ liên lụy đến tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và lắc đầu, thể hiện quyết tâm sẽ cùng anh vượt qua tất cả mọi khó khăn trong cuộc sống.

Câu nói thứ hai của anh thực sự khiến tôi như rơi vào địa ngục:
"Anh đã yêu người khác rồi, xin lỗi em!".
"Từ bao giờ vậy?" – Tôi cố gắng không để giọng nói của mình quá lớn.
"Nửa năm rồi. Quen trong một lần đi du lịch. Cô ấy là hướng dẫn viên, rất trong sáng và cũng nhiệt tình".
Có lẽ ý thức được mình đang tán dương qua nhiều về một người con gái khác trước mặt vợ, anh không nói gì nữa, nhìn tôi với ánh mắt dò xét. "Anh yêu cô ta bao nhiêu?"
"Rất yêu, mười phần yêu!"
"Vậy cô ta có yêu anh không?"
"Yêu!".
Tôi không hỏi thêm gì nữa. Bởi lẽ hỏi càng rõ ràng, thì nỗi đau trong tim càng lớn. Chi bằng giữ lại cho mình chút thể diện. Nhớ lại những ngày hai đứa yêu nhau, biết bao là niềm vui và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, người ta đã đi theo tiếng gọi khác, không còn muốn bước chung đường với mình vậy tôi còn cố níu giữ để làm gì? Tôi thở một hơi thật dài: "Tất cả cứ làm theo ý anh đi? Có người thay tôi vác gánh nợ như anh, tôi thực sự cảm ơn còn không hết!".

Anh trợn tròn mắt nhìn tôi. Anh biết tôi hoàn toàn không phải người phụ nữ dễ dãi, thậm chí còn rất khắt khe với những chuyện nhỏ nhặt. "Thực ra tôi cũng đã chán anh rồi. Anh coi tôi không ra gì, vậy thì đừng hy vọng hình ảnh của anh trong tôi còn nguyên vẹn như xưa?"

Anh không nói gì, khuôn mặt hổ thẹn cúi gằm không dám nhìn tôi. Anh đã quyết định để lại tất cả mọi thứ trong căn nhà này cho tôi và con.
Trước ngày ra tòa làm thủ tục ly hôn, anh hẹn tôi ra ngoài ăn cơm. Chỉ vài chén rượu nhỏ đã khiến anh nói nhiều hơn lúc trước. Anh nói muốn nghe thấy lời chúc phúc của tôi. Trong cả bữa ăn anh đều chủ động nói về người con gái kia. Rằng cô ấy tràn đầy sức sống mãnh liệt của tuổi xuân phơi phới, ở bên cô ấy anh cảm giác như bị sức thanh xuân của cô ấy đốt cháy… Tôi nhớ lại ngày trước, mình cũng đã từng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, tràn đầy sức sống, vẻ đẹp ấy, sức sống ấy cũng đã từng lôi cuốn anh mạnh mẽ như thế. Tôi và cô gái ấy chỉ cách nhau có mười năm, vậy mà đã bị gán "mác" tình cũ.

"Cô ây rất ngây thơ, chỉ một chút việc nhỏ đã khiến cô ấy có cảm giác thỏa mãn. Có lần vào hội chự chơi trò phi tiêu được thưởng một bánh xà phòng; có lần anh tặng cô chiếc đồng hồ điện tử học sinh, dẫn cô ấy đi ăn xủi cảo… chỉ những việc nhỏ như vậy thôi mà cô ấy đã cảm thấy vui sướng vô cùng. Ở bên cô ấy anh cảm thấy rất thoải mái. Anh có thể hút thuốc cho đến khi căn phòng dày đặc khói thuốc. Anh cũng có thể chơi bài, uống rượu cùng với đồng nghiệp cả đêm…" - Anh lim dim đôi mắt và đang tự thưởng thức hạnh phúc trong men rượu ngà ngà.

Tôi nhìn nét mặt thoáng hạnh phúc của anh khi đó, không sao giận dữ nổi. Tôi bỗng thấy mình giống như một bà bảo mẫu già khó tính, xét nét từng chi tiết nhỏ. Tôi vặn vẹo anh từng khoản tiền chi tiêu trong nhà. Mua một đôi tất cũng phải đắn đo xem nơi nào rẻ nhất. Tôi không cho anh hút thuốc, cấm anh uống rượu càng phản đối anh tụ tập đánh bài với bạn bè.

"Ở bên cô ấy anh cảm thấy con tim mình đạp nhanh hơn. Làm việc gì cũng tràn đầy khí thế" - Anh vừa vười vừa nói trong hơi rượu.

Tôi ngắt lời anh:

"Cũng tốt thôi! Từ giờ về sau, em sẽ chú ý nhiều hơn đến bản thân mình. Em sẽ bớt thời gian là quần áo cho anh, thắt cà vạt cho anh để tranh thủ trang điểm cho mình; em sẽ bớt tiền mua quần áo cho anh để chọn cho mình một vài bộ thời trang em thích; em cũng không quá chú trọng vào bữa cơm cho anh. Thích thì em nấu cơm, không thích em và con sẽ đi ăn hàng, em cũng sẽ không lo sức khỏe anh thế nào khi hút thuốc, uống rượu nữa; em cũng mặc kệ không giặt chăn mỗi lần anh say rượu và nôn ra, cũng không khóc và đi tìm anh mỗi góc phố khi anh không về nhà nữa; em sẽ không lo xem bên nhà anh hôm nay có ai mừng thọ, ngày kia ai lấy vợ; em cũng sẽ không gửi tiền cho bố mẹ anh nữa. Mỗi năm cũng chẳng theo anh ngồi xe đến nửa ngày, xách túi to túi nhỏ về quê để lo bữa cơm mừng thọ cho ba mẹ anh… Đúng thế, ly hôn rồi em bớt đi bao nhiêu gánh nặng. Thật tốt!" 

- Tôi dứt lời cũng là lúc những giọt nước mắt thi nhau trào ra. Còn anh, dường như đã thoát khỏi men say, lặng người nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Tôi đã cố gắng tỏ ra lạnh lùng. Nhưng một chút rượu đã khiến tôi không kìm được lòng nói ra tất cả. Tôi lại cười: "Ly hôn đi! Xem ly hôn rồi anh có thể đắc ý được bao lâu? Anh rất yêu cô ấy, yêu mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai người ở bên nhau, chỉ cần sống với nhau vài năm, xem trái tim anh còn có thể loạn nhịp đập vì cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy mang lại cho anh bây giờ, là những gì tôi mang lại cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và bắt đầu cuộc sống mới. Đợi khi anh bắt đầu cuốc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi"

"Em say rồi!" - Anh nghiêm giọng nói với tôi.
"Trước đây em không ngây thơ trong sáng ư? Em không xinh đẹp trẻ trung sao? Em quý trọng từng thứ mà anh tặng cho em, chiếc nhẫn bằng đồng, một quyển sách, chiếc bút lông và em cũng không quản trời lạnh đan cho anh chiếc găng tay len. Em cũng từng rất yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, vai trò của người phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn. Ngoàitình yêu còn có cả trách nhiệm. Vì vậy, khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể chuyên tâm yêu anh mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ của họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu sau khi bước qua hôn nhân, chỉ còn lại bẩy phần…" - Tôi chẳng còn nhớ mình đã nói những gì nữa. Bởi men rượu khi ấy đã làm tôi choáng váng…

Cuối cùng chúng tôi không ly hôn. Chồng tôi chấm dứt mối quan hệ với cô gái trẻ kia và trở về bên tôi. Lúc tỉnh táo tôi không lý trí bằng lúc say rượu và lúc say rượu lại càng thông minh hơn lúc tỉnh táo...

Lấy chồng: Những được - mất không phải ai cũng biết

5 năm lấy chồng, 5 năm làm vợ, là con dâu và 3 năm làm mẹ - những được và mất đối với vợ đều không phải là ít. Mới 5 năm thôi nhưng tài sản được và mất ấy cũng là cả một gia tài nhỏ đối với vợ rồi…
Lấy chồng được gì ư? Cái đầu tiên là vợ… lấy được chồng chứ còn gì nữa! Vợ đã có thể vỗ ngực đầy tự hào khẳng định rằng mình không bị… ế, mình cũng có thể có một gia đình cho riêng mình. Nhưng song song với đó là vợ phải dừng chân vĩnh viễn trên con đường đi tìm Mr. Hoàn Hảo của đời mình. Có chồng rồi, ra đường có gặp chàng nào hơn đứt chồng mình đi chăng nữa thì cũng chỉ có thể ở đằng xa… nuốt nước bọt mà thôi.
Cái được nữa là tự dưng danh sách anh em họ hàng, bà con thân thích của vợ tăng lên gấp đôi. Họ hàng nhiều không tiện liệt kê hết được, nhưng phải đặc biệt nhấn mạnh rằng vợ đã có thêm bố mẹ + 1 chị gái + 1 em trai + 3 đứa cháu (2 đứa gọi là mợ, 1 đứa gọi là bác) và chúng lúc nào cũng tíu ta tíu tít đòi vợ mua kẹo mút, kể chuyện cổ tích.

Sau 5 năm ở chung với vợ, chồng đã tăng được 10kg: từ 55kg - gầy tong teo lên 65kg - phong độ và bệ vệ hơn hẳn. Cái vụ này là chồng được nhưng chồng thuộc sở hữu của vợ nên cũng chẳng khác gì là vợ được còn gì nữa. Chồng toàn đùa rằng, vợ có hẳn 65kg vàng 9999 đấy nhé, liệu mà giữ. Ơ nhưng nếu là vàng thật thì lúc bí tiền vợ sẽ mang bán ngay đi chứ giữ trong nhà làm gì nhỉ?!

Những lúc ốm đau vợ được có người chăm sóc này, tuy là cái người chăm sóc ấy vụng lắm, nấu cháo thì cháo còn nguyên hạt gạo, luộc rau thì rau nhừ... như cháo. Những lúc tức vợ có người để cằn nhằn và kể lể xả stress nữa này. Tuy là cái người nghe ấy lúc nào cũng ca thán: “Đàn bà nói nhiều thật!”, nhưng vẫn ngồi nghe vợ nói hết mới thôi. Lấy chồng, mỗi khi hỏng xe vợ có người mang đi sửa hộ, mỗi khi có việc nặng nhọc hoặc chưa đến mức nặng nhọc nhưng vì lười không muốn làm thì cũng có người mà nhờ vả này. 

Có chồng, vợ đã hiểu được cảm giác chờ đợi chồng về ăn cơm như thế nào, hiểu được cảm giác nhung nhớ, trống trải khi chồng đi công tác dài ngày. Hiểu được cảm giác run lẩy bẩy, con tim bị bóp nghẹt khi bắt gặp tin nhắn tình tứ trong máy chồng do người yêu nhắn cho. Rồi cảm giác thở phào nhẹ nhõm như tìm lại được thứ gì quý giá lắm khi biết được rằng chồng trong sạch và luôn một lòng với vợ.

Sau khi lấy chồng, vợ có thêm một cái… ngân hàng để rút tiền. Cái ngân hàng mang tên "chồng" này tiền thì chả có nhiều đâu nhưng cũng đỏng đảnh ra trò, phải khéo léo và mềm dẻo mới rút được tiền cơ. Và càng nũng nịu, càng mồm miệng dẻo kẹo thì càng rút được nhiều!

Sau 5 năm cưới chồng, vợ đã trang bị cho mình được kha khá kĩ năng mềm - những điều có giá trị rất lớn trong cuộc sống. Vợ có được thêm kinh nghiệm đối nhân xử thế, biết kiềm chế cái tôi hơn. Vợ biết đối thoại hơn, giao tiếp khéo léo hơn và đặc biệt đã biết kìm nén và che đậy khi cần thiết những cảm xúc của mình.
Vợ học được tính kiên nhẫn, nhất là những khi muốn đạt được mục đích của mình. Vợ học được lòng vị tha, vì chồng đặc biệt hay mắc lỗi, toàn lỗi nhỏ nhỏ thôi nhưng mắc dầy đặc chi chít. Vợ học được cách “sống chung với lũ”, chấp nhận một thực tế nào đó khi mình không thể nào thay đổi được nó. Ví như những tật xấu của chồng, ví như những mâu thuẫn, va chạm giữa các thành viên gia đình nhà chồng chẳng hạn. 

Qua việc thay đổi bản thân đó, vợ khám phá được ra khả năng của bản thân mình khá là… vô tận. Một đứa hồi còn con gái rất vô tư như vợ, chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ làm được những điều đó, vậy mà vợ đã làm được, làm tốt là đằng khác. Vậy chẳng phải là nhờ lấy chồng mà vợ mới khám phá ra được khả năng tiềm tàng đó của mình hay sao?

Qua 5 năm đi bên cạnh chồng, nếu đong đếm cụ thể thì có lẽ vợ đã tích lại được vài tùng phuy nước mắt, nỗi buồn và sự tủi thân. Rất nhiều chuyện đã xảy ra, vợ biết cuộc sống hôn nhân không phải màu hồng nhưng nhiều lúc vẫn không tránh được những lúc phải suy nghĩ và tủi thân.

Có lẽ cái được lớn nhất là vợ đã có một cục vàng 14kg (vàng thật 100% đấy, và vợ cho dù có thế nào cũng không bán nó đi đâu). Cục vàng ấy biết cười, biết nói, biết hát hò nhảy nhót suốt ngày và đặc biệt nó biết nịnh nọt làm vợ vui những lúc vợ buồn. Nó còn biết ôm ấp vợ những lúc vợ mệt mỏi, hỏi han quan tâm như bà cụ non ấy. Đây cũng chính là đồng minh tin cậy số 1 của vợ trên mọi trận tuyến chiến đấu với địch, nhờ vậy mà vợ luôn toàn thắng trong các cuộc chiến đấu.

Còn nói đến mất thì xem ra vợ đã mất đi sự tự do bay nhảy, hạn chế rất nhiều những thú vui và sở thích cá nhân. Chỉ thế thôi nhỉ, xem ra so với cái được thì chưa ăn nhằm gì cả! Vì thế, nếu ai hỏi vợ rằng: Sau 5 năm lấy chồng được hay mất? Vợ sẵn sàng nói rằng vợ được, được rất nhiều, được trải nghiệm những thứ chưa bao giờ được trải nghiệm và vợ đã chiến thắng được nhiều thành tựu. Hiện tại, vợ vẫn thấy mình thật sáng suốt khi… cho chân vào rọ!

Níu giữ trái tim một người, có khó không?

Đàn bà và đàn ông, mỗi con người có cách yêu và cách nhìn nhận tình yêu thật khác nhau. Với đàn bà, đó là sự hy sinh và mong muốn được quan tâm. Còn với người đàn ông đó lại là sẻ chia và sự cam tâm bán đổi đi tự do của mình.

Làm sao để níu giữ trái tim của một người đàn bà và một người đàn ông? Với người đàn ông, thứ họ cần là sự chiếm hữu hoàn toàn với người đàn bà của họ và sự tự do đối với chính bản thân mình.
Một chàng trai có thể đối xử tốt với rất nhiều cô gái, nhưng mỗi cô gái lại chỉ có thể tốt với một người con trai. Còn với người đàn bà, chỉ cần có tình yêu và niềm tin, cô ta có thể thề sống thề chết trọn đời trọn kiếp với một thằng đàn ông, dù hắn có là kẻ tệ bạc nhất trên thế gian đi nữa.
Quan niệm yêu của một người đàn ông rõ ra là ích kỉ hơn của người phụ nữ rất nhiều. Nhưng xét trên phương diện hành xử, đàn bà luôn là kẻ bị phê phán hơn cả. Không phải vì họ không làm tròn trách nhiệm của mình, mà là vì họ buộc người đàn ông của mình quá chặt. Nhưng thử hỏi, khi đã yêu thương nhau thì làm gì còn kẽ hở trong trái tim để người đàn ông đủ sức bay ra ngoài? Ngoại trừ những cô Hoạn Thư ra, không một người phụ nữ nào muốn người đàn ông mình yêu phải chịu khổ vì mình, nhất là chỉ vì những câu chuyện ghen tuông vớ vẩn.
Chỉ là vì cô ta nông cạn, chưa biết cách thể cầm nắm trái tim của người đàn ông cô yêu một cách cẩn thận mà thôi. Còn người đàn ông, thứ duy nhất anh ta biết chỉ là người phụ nữ đó yêu mình, và anh ta chẳng cần phải sợ hãi việc còn hay mất cô ấy.
Điều đó thật sai lầm. Đừng nghĩ người phụ nữ không biết ngoại tình hoặc là phụ bạc. Nếu cô ta là kẻ yếu đuối, may ra cô ta sẽ khóc lóc và cảm thấy tội lỗi. Còn giả như cô ta đã BE SURE với quyết định của mình thì xin chúc mừng: Thằng đàn ông mà cô ta vẫn từng ngoan ngoãn gọi là chồng sẽ bị quẳng ra đường cùng xấp hành lý bê bối của mình.
Cho nên, bản thân là đàn ông, hãy thông minh mà đối xử thật chu đáo với người đàn bà của mình. Đừng vội tức giận vì cách hành xử ngớ ngẩn của cô ta, bởi chúng đơn giản cũng vì cô ta quá yêu anh mà thôi.
Tôi chợt nhớ đến một mẩu chuyện về một chàng trai và một cô gái bàn về tình yêu bằng thức uống. Tôi nhớ không lầm rằng kết quả cuối cùng mà cô gái mong muốn là "Tình yêu cũng giống như nước, thanh khiết và dễ dàng hòa hợp".
Giá như tôi là cô gái đó, có lẽ tôi đã chọn cà phê. Nước có lẽ cũng là một đáp án đúng, nhưng bất kì một con người nào đã từng yêu chắc chắn sẽ hiểu rằng tình yêu không bao giờ nhạt nhẽo và "dễ nuốt" giống như bản chất của nước. Con người ta, đại đa phần vẫn là cần nước hơn là thích nước. Nhưng với tình yêu, sự cần và sự thích đều phải được cân bằng và trọn vẹn như nhau. Cà phê có lẽ không cần thiết đối với những người không biết hoặc không thích uống. Nhưng với những kẻ trót nghiện như tôi, nó lại là món uống không bao giờ thay thế được. Cà phê vị đắng, hậu ngọt. Cũng như tình yêu, muốn có được yêu thương và hạnh phúc, con người phải trải qua những khó khăn mới có thể đạt được. Giá như tình yêu quá dễ dàng, không hề có trắc trở thì cũng giống như một ly cà phê nguội và loãng. Uống chẳng thấy đậm đà và chỉ thêm nhếch miệng mà thôi.
Đàn bà và đàn ông, mỗi con người có cách yêu và cách nhìn nhận tình yêu thật khác nhau. Với đàn bà, đó là sự hy sinh và mong muốn được quan tâm. Còn với người đàn ông đó lại là sẻ chia và sự cam tâm bán đổi đi tự do của mình. Nhưng đàn bà chưa chắc đã hiểu đàn ông, và đàn ông cũng chưa hẳn sẽ chiều đàn bà. Chỉ khi sự thấu hiểu và chiều chuộng cùng tỉ lệ thuận trên một con đường thẳng, lúc đấy cả hai mới thực sự tìm được hạnh phúc cho chính mình. Đâu phải ai cũng hiểu được điều đó, và cũng đâu phải ai hiểu rồi cũng có thể làm được một cách dễ dàng? Thế mới nói, trong tình yêu, giới hạn của đàn ông và đàn bà quả là không hề mong manh tí nào.

Làm người nào đó thôi, nhưng đừng làm người xa lạ...

Để ta biết rằng dù ra sao đi nữa, tim ta vẫn yêu, vẫn đập loạn nhịp vì 1 người, chứ chưa phải chết yểu.

Anh này. Em biết là giữa đôi ta sẽ không thể nào có một happy ending được. Dù sao thì tình cảm này cũng chỉ có thể xuất phát từ một phía, vì bên anh còn có cô ấy. Phải chăng là ta tìm đúng người nhưng sai thời điểm. Em sẽ đi mang theo nỗi cô đơn này, nhưng anh có thể nào giúp em làm một việc nho nhỏ không? Hứa rằng, hãy để em làm người nào đó thôi, đừng làm người xa lạ. Em sẽ chẳng đòi hỏi điều gì thêm cả.
Là người nào đó để có thể lặng lẽ đi sau anh hoặc đơn giản chỉ là đứng ở một góc khuất trong cuộc đời anh, sẽ chỉ xuất hiện khi anh cần, cho anh một bờ vaitựa vào, hoặc đưa đôi tay nhỏ bé để kéo anh đứng lên khi anh gục ngã. Xong rồi, em sẽ đi.
Là người nào đó ngồi bên cạnh anh lắng nghe anh huyên thuyên tâm sự về đủ chuyện trên trời dưới đất, rồi lại chuyện học hành, cuộc sống. Anh kể cho em nghe về niềm đam mê của mình, gia đình anh ra sao. Những điều nho nhỏ thôi, biết rằng anh cũng sẽ kể cho những người khác nghe nữa, đặc biệt là cô ấy, nhưng sao em vẫn cảm thấy vui rất nhiều.
Rồi những lúc anh và người đó cãi vã. Là lúc anh kể cho em nghe anh thương và cần cô ấy như thế nào. Em chỉ ngồi đó lặng thinh nghe hết toàn bộ câu chuyện. Khuyên nhủ anh như thế nào và ra sao. Vắt óc ra suy nghĩ cách nào để anh và cô ấy làm hòa. Người ta bảo em ngốc. Nhưng nào có sao, còn hơn là thấy anh buồn, anh đau, em có vui gì. Vẫn bên anh những tháng ngày khó khăn đó, cho đến khi anh nhắn tin bảo anh và người yêu đã làm lành. Em chỉ biết mỉm cười: "Chúc mừng anh." Một cảm xúc khó hiểu lại làm me nhói lòng, em nên buồn hay nên vui đây?
Người nào đó cũng sẽ có một chút quyền gì đó để nhắn tin hỏi thăm, chúc anh một buổi sáng tốt lành, hay là một buổi tối ấm áp. Tin nhắn đó biết là phải đợi rất lâu mới thấy anh trả lời, hoặc có khi máy báo là "đã xem" nhưng lúc lâu sau mới thấy một dòng tin nhắn ngắn ngủ từ anh nói cảm ơn. Dặn lòng là chắc anh bận. Nên cũng không buồn gì lắm. Ít ra còn đỡ hơn người xa lạ phải không anh?
Là người nào đó để chí ít ra ta vẫn có thể cho nhau một buổi hẹn, la cà rong chơi. Cho nhau một cái nắm tay rồi cái ôm vội. Cho nhau một bờ vai để gục đầu khi ngủ quên. Rồi sau đó, đêm về, là lúc mỗi người mỗi ngã, anh về với cô ấy, em về với cô đơn. Người nào đó sẽ vẫn ở đây, gửi cho anh niềm vui, đánh đổi nỗi buồn của anh, em gánh lấy. Là người nào đó để còn biết nhớ thương và mong một ngày gặp lại. Để ít ra ta cũng có những cung bậc cảm xúc, những lần tự ngộ nhận về tình yêu ấy. Rồi những lần tưởng như rằng sẽ nắm lấy được cơ hội nhưng rồi lại buông. Lúc vui, lúc buồn, lúc hạnh phúc, rồi lại đau. Để ta biết rằng dù ra sao đi nữa, tim ta vẫn yêu, vẫn đập loạn nhịp vì một người, chứ chưa phải chết yểu.
Vậy anh này, hứa với em... là làm người nào đó thôi, đừng làm người xa lạ. Để sau này ta gặp lại, còn trao nhau một nụ cười. Còn hơn là lướt ngang qua nhau như 2 kẻ chưa từng quen biết.

Nếu có chia ly xin cũng đừng tuyệt vọng, bởi trời cho chữ "DUYÊN" nhưng quên mất chữ "NỢ" đi kèm...

"Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại? Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?". Hãy cứ yêu đi... yêu theo đúng cảm xúc, trái tim dù cho sau nếu có lỡ phải chia tay thì âu cũng là duyên trời đã định, phận người bé nhỏ khó cưỡng lương duyên trời cao.

Có một chàng trai rất yêu một cô gái, họ yêu nhau đã nhiều năm rồi, bỗng một ngày cô gái bỏ anh theo một người con trai khác, chàng trai đau khổ lên chùa hỏi sư thầy: "Tại sao con yêu cô ấy nhiều vậy mà cô ấy vẫn bỏ con mà đi?"
Sư thầy liền cho anh xem một tấm gương trong đó có hình ảnh của một cô gái chết bên lề đường, ai đi qua cũng mặc kệ, duy nhất chỉ có một chàng trai đến đắp cho cô gái chiếc áo rồi cũng bỏ đi... Mãi sau có một chàng trai khác đến và đưa cô gái đi chôn cất. Sư thầy nhìn anh và nói: "Kiếp trước anh chỉ là người đến đắp chiếc áo cho cô gái còn người hiện giờ cô ấy đang bên cạnh chính là người đã chôn cất cô ấy... đó là DUYÊN NỢ. Anh chỉ có duyên với cô ấy thôi. Con người sống có giai đoạn, hết kiếp này nối tiếp kiếp khác. Con người đến với nhau bởi chữ DUYÊN, còn bên nhau bởi chữ NỢ. Nhiều đôi yêu nhau 5, 10 năm nhưng cuối cùng vẫn chia tay. Một trong hai người có tình cảm với người khác, người đời nhìn vào sẽ nói người kia đểu cáng và đáng quên đi nhưng thực ra đó chỉ là người ta đã trả nợ xong và đến lúc phải dời đi."
Thế giới này còn rộng lớn lắm... quen nhau, yêu nhau đã là cái duyên từ kiếp trước. Ở lại bên nhau, nắm tay nhau đến cuối đoạn đường thì không những chỉ cần chữ duyên mà còn thêm cả chữ "nợ". Kiếp trước có duyên nên kiếp này phải trả nợ. Con người ta, mỗi người sinh ra đã có một số mệnh, duyên phận mỗi người cũng đã định từ lúc sinh ra. Có những lương duyên trời đã định sẵn như ván đã đóng thuyền, chẳng cần thời gian một tháng hay một năm, mười tháng hay mười năm, chỉ cần gặp được nhau là sẽ bên nhau trọn đời. Dẫu có tìm đủ lý do để chia tay, có đi xa đến mấy rồi cũng có lúc hai trái tim tìm về với nhau. Nhưng cũng có duyên phận khi mới bắt đầu đã định sẵn phải chia ly. Dù có níu kéo biết bao lần, có những lúc tưởng chừng kết thúc sẽ viên mãn, thì bất ngờ ngày kết cũng là ngày ra đi.
Vậy nên, những trái tim đã từng bị tổn thương mà không dám đứng dậy, hãy thử một lần mở lòng đón nhận lấy cái duyên mới của mình. Có thể là dăm ba duyên nữa, hoặc cũng có thể "của nợ" của bạn đang chờ bạn ở duyên kế tiếp đây thôi.
"Duyên đã đến thì lòng đừng e ngại
E ngại rồi ngoảnh lại duyên đã đi"
Và cả những trái tim đang lầm đường lạc lối, chấp nhận mù quáng một tình yêu đã không còn thuộc về mình - một trái tim đã hướng về một trái tim khác. Hãy buông tha chữ "duyên" cho nhau, để cả hai có thể đi tìm được chữ "nợ" của mình. Bạn nên nhớ, những thứ nếu không phải thuộc về bạn thì bạn có tranh giành, gìn giữ, cất kỹ đến thế nào cũng sẽ không bao giờ ở lại bên bạn đến giây phút cuối cùng.
Xin được trích từ bài viết của bạn Hạc Xanh mà mình rất thích:
"Dẫu buồn nhiều và nuối tiếc thật nhiều, nhưng con hãy tin rằng họ đến là để ra đi, chứ không phải là người ở lại. Nếu là người ở lại, sẽ bên con đến tận cùng, nắm tay con và không bao giờ than thở."

Yêu em, anh vất vả rồi!

Yêu một người là càng yêu càng thấy mình dũng cảm. Yêu xa một người ngay từ lúc bắt đầu đã phải gom đủ can đảm rồi mới bước những ngày tiếp theo.Anh à, yêu em anh vất vả rồi!

Trong cuộc đời mỗi người, dẫu là gặp nhiều người hay chỉ một người rồi cuối cùng trở thành tri âm tri kỉ của nhau suốt cuộc đời thì ấy đã là cả một sự cố gắng...
Anh à, em biết em ngang bướng, em chẳng chịu nghe lời anh,nhiều lúc chẳng chịu đi ngủ khi anh tắt điện thoại, cứ phải chờ đến khi anh gọi lại và nói những lời mật ngọt... anh à, anh vất vả rồi, nhưng em thấy ấm lòng lắm!
Anh cũng chẳng ngồi yên uống với mấy anh đồng nghiệp vài cốc bia được, em cứ giục anh về để nói chuyện với em, rồi em còn giả ốm giả bệnh nữa, anh lo cho em, về hỏi han, quan tâm, dặn dò em phải uống thuốc sau khi ăn... anh à, anh vất vả rồi!
Nhưng anh - người đàn ông của em, vì cuộc sống này luôn hấp dẫn bởi những điều thú vị. Tình yêu cũng có lý lẽ riêng của nó, sẽ có những cãi vã, những giận hờn và ghen tuông vô cớ nhưng một khi hai trái tim đã thuộc về nhau thì chắc chắn dù có đi xa đến mấy cũng sẽ tìm thấy nhau thôi.
Anh à, yêu em anh còn vất vả dài dài đấy!

Khi "một thế giới" bỏ ta đi...

Mất đi một người, thoạt nhiên con người ta chẳng dám đi về trên con đường xưa cũ, chẳng dám đi về những nơi thuộc miền trời kỷ niệm, thoạt nhiên con người ta thấy mình nhỏ bé và cô độc đến tận cùng bờ vực cuộc đời. Con người ta bỗng sợ hãi nhiều hơn, lảng tránh nhiều hơn và ngờ vực nhiều hơn. Âu đó cũng là điều dễ hiểu chí ít là đối với những người đã từng bị bỏ lại chỏng chơ chẳng còn một phương trời mà bám víu.

Một thế giới mất đi một người hẳn là điều chẳng đáng ái ngại
Một người mất đi một thế giới bỗng tàn tạ đến tang thương.
Biết víu vào đâu giữa những chông chênh, chếnh choáng...?
Hà Nội của những kẻ chẳng còn thương nhau bỗng u ám đến lạ thường, mây chẳng buồn trôi, gió chẳng buồn thổi, lòng người chẳng buồn bắt nhịp với bộn bề cuộc sống. Bỗng muốn phó mặc tất cả cho người, cho đời cho người đời đầy mưu mô, lọc lừa và những man trá chát chua.
Có những góc phố bỗng chẳng còn xanh, có những con đường bỗng chẳng còn nắng, có những dòng sông bỗng hững hờ đến lạ. Có những ngày như thế khi một- thế - giới- bỏ- ta đi. Đau đến hao gầy, héo úa, đau đến tàn phai đi mấy phần nhan sắc, đau đến tím tái đi bao nhiêu kỷ niệm vỗn dĩ nhuốm màu hường thanh khiết.
Ngày em mất anh, ngày em mất đi một phương trời đầy nắng, em tự hiểu rằng mình chẳng còn là cô gái xinh đẹp nữa. Bởi ngày anh đi trên môi em đã lịm tắt đi tiếng cười. Bởi cô gái hạnh phúc mới là cô gái xinh đẹp nhất trên thế gian này. Em hiểu, em thua...!
Anh biết không? Viễn cảnh anh và người con gái ấy hiện lên trong tâm trí em mới chua chát biết nhường nào: tay trong tay, vai kề vai, môi chạm môi, vỗ về, ôm ấp tựa hồ như chính em trong câu chuyện tình ngày xưa ấy. Kịch bản vẫn thế chỉ là anh đành lòng nhắm mắt mà đổi diễn viên. Hẳn là cô gái ấy diễn đạt hơn em đến muôn phần. Hẳn là cô ấy chẳng vụng về như em.
Anh biết không? Khi mất đi một người mình từng xem là tất cả con người ta bỗng nhỏ nhen và ích kỷ hơn rất nhiều. Họ sẽ vô cớ ghen với chính những thứ thuộc về mình ngày xưa, tự biến những ngọt ngào say đắm thành liều thuốc độc rồi cứ thế ôm khư khư, tự dày vò, tự hành hạ bản thân. Dường như cả thế giới ấy ra đi và duy chỉ bỏ lại một mớ kỷ niệm chỏng chơ với giông bão, với niềm đau, với nước mắt và với người ở lại, thứ khiến người ở lại luyến tiếc nhất hẳn là kỷ niệm chứ chẳng còn là con người.
Mất đi một người, thoạt nhiên con người ta chẳng dám đi về trên con đường xưa cũ, chẳng dám đi về những nơi thuộc miền trời kỷ niệm, thoạt nhiên con người ta thấy mình nhỏ bé và cô độc đến tận cùng bờ vực cuộc đời. Con người ta bỗng sợ hãi nhiều hơn, lảng tránh nhiều hơn và ngờ vực nhiều hơn. Âu đó cũng là điều dễ hiểu chí ít là đối với những người đã từng bị bỏ lại chỏng chơ chẳng còn một phương trời mà bám víu.
Là khi một thế giới đành lòng bỏ ta đi, ta bỗng giật mình ngã ngửa: À! Thì ra mất đi một thế giới bầu trời chẳng còn xanh, yêu thương chẳng còn hồng, bao ngọt lịm bỗng chát chua đến muôn phần như thế. À! Tim ta đang quặn thắt khi một thế giới bỏ ta đi. Thì ra một thế giới của một người đối với một người còn quan trọng hơn một thế giới của vạn người ngoài kia đối với họ đến trăm lần.

Hình dáng môi tiết lộ tính cách bạn

Tưởng tượng về soi gương đôi môi xinh của nửa kia và xem họ thuộc túyp người nào nhé.
Bạn biết không, phân tích khuôn mặt từ lâu đã là một ngành học thú vị và có thể tiết lộ phần lớn tính cách của bạn. Hãy cùng chúng tôi khám phá một chi tiết được xem là nổi bật nhất trên gương mặt của một người nhé!
Đôi môi đầy
Đôi môi đầy đặn có phần hơi trề ra một chút là một trong những đặc điểm hấp dẫn giới nhất trên cơ thể con người. Do đó, với những bạn may mắn được trời phú cho nét đẹp này, đừng chần chừ gì nữa mà hãy cố gắng làm cho môi mình thêm ấn tượng và thu hút.
Theo như nhiều chuyên gia, những người có làn môi đầy là những người khá tự tin và trong hầu hết tất cả các tình huống, họ có thể giải quyết mọi việc nhanh chóng và ổn thoả hơn bất kì ai khác. Hơn nữa, những người này được mệnh danh là những người “chịu chơi” và sẵn sàng chơi hết mình. Phải nói rằng họ chi khá nhiều tiền hằng năm cho giải trí của chỉ riêng bản thân.
Họ nổi tiếng có tiếng cười lớn, sảng khoái và đầy phép màu. Nụ cười của họ có thể khiến cho người khác cảm thấy vui vẻ và cảm thấy yêu đời hơn.
Đôi môi mỏng
Đôi môi mỏng là đặc tính rõ ràng, dễ nhận biết của những người được xem là bình tĩnh và có một nhân cách cân bằng. Đối với mọi sự việc, họ luôn có cái nhìn đi từng chi tiết đến tổng quan để đảm bảo mọi thứ được vận hành tốt nhất, đồng thời suy xét kĩ lưỡng cho những bước tiến tiếp theo.
Nhiều người cho rằng những người sở hữu làn môi mỏng là những người nhút nhát và hay e ngại. Khảo sát thực tế và nhiều nghiên cứu đã chứng minh quan điểm này là hoàn toàn sai bởi họ là những người có chiến lược, luôn thấu đáo trong mọi vấn đề và cuối cùng họ sẽ ra về trong tư thế là người chiến thắng.
Họ ngoài ra cũng là người yêu thương và cực kì tử tế nếu bạn chứng minh được bạn thành thật và tôn trọng họ.
Đôi môi có phần trên cong nhiều hơn phần dưới
Những người sinh ra có hình dáng đôi môi phần trên cong nhiều hơn phần dưới gây ấn tượng mạnh với người khác bởi gương mặt buồn và không mấy vui vẻ, hoà hợp.
Hình dáng đôi môi này gợi lên những suy nghĩ khá bí ẩn và gợi cảm khiến cho những người xung quanh luôn tự hỏi phải chăng người này chứa quá nhiều bí mật. Không thể phủ nhận quả thực điều này trong nhiều trường hợp khiến họ trở nên quyến rũ và hấp dẫn hơn, nhưng thực tế cũng tồn tại những lúc những người muốn tiếp cận họ cảm thấy e ngại và không mấy tự tin để bắt chuyện. Để khắc phục điều này, hãy tận dụng chì kẻ môi và kem lót môi.
Đôi môi hình trái tim
Những chuyên gia thẩm mĩ khẳng định bất cứ ai sở hữu đôi môi hình trái tim đều nên cảm thấy hạnh phúc và may mắn vì đó chính là biểu tượng của sự quyến rũ và gợi cảm.
Những người sở hữu làn môi đặc biệt này nổi tiếng là những người vô cùng độc lập và tự tin. Dù không thiếu người thân và bạn bè xung quanh nhưng họ luôn không ngừng khao khát tình yêu và sự đối xử tử tế giữa mọi người với nhau.

Hình dáng đôi mắt nói gì về bạn?

Tương tự như làn môi, hình dáng của đôi mắt cũng tiết lộ khá nhiều về bạn.
Khoảng cách từ đầu mắt đến đuôi mắt ngắn:
Những người có khoảng cách từ đầu mắt đến đuôi mắt nhỏ được xem là người tự tin và khá độc lập. Sống bằng sự giúp đỡ và hỗ trợ của người khác không phải là điều họ tìm kiếm. Do đó, có thể nói những người này rất cứng đầu, bướng bỉnh và phần nào ích kỉ. Trong thực tế, tính cách lớn nhất chi phối con người họ là tự chịu trách nhiệm với hành động của bản thân.
Họ luôn được xem là người yêu sự hoàn hảo bởi họ luôn dành rất nhiều thời gian cũng như công sức cho cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất bởi họ cho rằng một vật chỉ có thể gọi là đẹp và thành công khi nó hoàn chỉnh nhất. Họ thường toát ra một vẻ bí ẩn khó cưỡng, khiến người khác cảm giác như họ đang tuyên bố với cả thế giới: "Bạn chẳng bao giờ có được tôi đâu". Họ tuy vậy lại khá linh loạt và hoàn toàn có khả năng đối phó với những tình huống căng thẳng.
Để có thể thể hiện điểm mạnh của bạn nếu bạn may mắn có được dáng mắt này, bạn nên tham khảo xu hướng trang điểm mắt doe-eyes.
Khoảng cách từ đầu mắt đến đuôi mắt dài:
Khác với những người có khoảng cách từ đầu mắt đến đuôi mắt nhỏ, những người có khoảng cách từ đầu mắt đến đuôi mắt lớn thường không lấy làm thích thú lắm với những chi tiết quá nhỏ nhặt. Họ quan tâm đến bức tranh toàn cảnh hơn. Do đó, những người này thường có những tính cách hay xu hướng mang tính triết học. Đối với họ, chẳng có gì là khó khăn trong việc chối bỏ những cách sống đời thường và phổ biến. Họ chỉ muốn hướng đến một thế giới khác, một thế giới trong trí tưởng tượng có đầy đủ những khả năng vô tận.
Thái độ của họ đối với cuộc sống xung quanh mình rất tích cực và theo phương diện rộng hơn bất kì ai. Nghệ thuật và triết học dường như là hai lĩnh vực vô cùng quen thuộc với họ. Ý muốn được sống tự do và thoải mái làm những điều mình thích là cá tính nổi trội nhất của ho.
Đối với những bạn có dáng mắt kiểu này, bạn nên thử trang điểm mắt mèo để làm nổi bật đôi mắt đẹp của mình nhé!
Mắt lộ
Nghe có vẻ hơi buồn cười nhưng những người có mắt lộ là những người muốn được liên kết mạnh mẽ thông qua giao tiếp mắt với người họ đang trao đổi công việc hoặc đang trò chuyện.
Những người có mắt lộ luôn không ngừng tìm kiếm những điều mới lạ, tự thử thách chính mình và làm quen với tất cả. Đối với họ, bạn bè và đồng nghiệp nắm giữ một phần rất quan trọng trong cuộc sống. Họ luôn tìm cách níu giữ và hàn gắn mỗi khi những mối quan hệ này có dấu hiệu bị rạn nứt.
Để tạo ra hình ảnh khác biệt cho đôi mắt của mình, bạn được khuyên sử dụng màu trắng hoặc những tông màu sáng hơn cho phần mí mắt và đừng quên sử dụng bút kẻ mắt để định dạng mắt rõ ràng hơn nhé!
Mắt xếch (mắt mèo)
"Cạnh tranh" là từ khoá luôn được nhắc đến mỗi khi đề cập đến những người mang dáng mắt này. Đối với họ, những thách thức trong cuộc sống đến như một niềm vui bởi họ biết chính xác họ muốn gì và họ cần phải làm gì để đạt được nó. Tự tin là một trong những đặc điểm nổi bật nhất của họ và do đó, họ thường bị đánh giá là có phần ích kỉ và kiêu ngạo.
Tuy vậy, lạc quan cũng là một điểm rất mạnh của họ. Họ chẳng bao giờ cảm thấy khó khăn trong việc xây dựng mối quan hệ với những người khác cũng như giữ cho chúng luôn hài hoà và mạnh mẽ. Bản thân họ là những người rất duyên dáng và thu hút. Họ biết điều này và không ngần ngại sử dụng chúng để "đánh cắp" trái tim của người khác.
Đối với những ai có dáng mắt này, bạn thật sự may mắn bởi chẳng cần trang điểm thì đôi mắt này đã nổi bật và đẹp đến lạ rồi. Hoặc nếu muốn, bạn chỉ cần dùng những phương pháp trang điểm phổ biến.

Ý nghĩa của Má Lúm Đồng Tiền

Là con trai hay con gái, nếu sở hữu đôi má lúm đồng tiền thì thật là duyên dáng, đáng yêu… Bạn đã biết ý nghĩa của chiếc má lúm chưa?
Má lúm đồng tiền từ xưa được xem là nét đẹp, nét duyên của các nàng thiếu nữ, ngày nay không chỉ dành riêng cho phái đẹp mà các chàng trai sở hữu chiếc má lúm cũng không kém phần duyên dáng.
Má lúm đồng tiền theo quan niệm của nhân tướng học:
Trong nhân tướng học thì má lúm đồng tiền được xem xét nhiều trên góc độ nhưng chủ yếu tập trung vào vấn đề tiền tài, danh vọng và tình yêu.
Những người có má lúm đồng tiền được cho là những người có tương lai và quyền lực. Má lúm đồng tiền mang đến may mắn cho chủ nhân trên con đường sự nghiệp, công danh. Họ thường là những người luôn xuôi chèo mát mái khi tham gia bất cứ công việc, dự án nào. Con đường công danh của những người này vì thế cũng dễ dàng hơn, họ thắng chức rất nhanh và sở hữu quyền lực nhất định.
Về mặt tiền tài của người có má lúm đồng tiền
Những người sở hữu má lúm đồng tiền thường được cho là lộc trời ban, họ là những con người có tiềm lực về kinh tế, có khả năng kiếm tiền, luôn may mắn trong cuộc sống cũng như là danh vọng.
Má lúm đồng tiền nét duyên của người con gái
Theo quan niệm của ông bà ngày xưa, nếu con gái sở hữu má lúm đồng tiền thường là người dịu dàng, duyên dáng, năng nổ, đáng yêu, dễ gần. Với hai lúm nhỏ xinh ấy, các cô gái có má lúm đồng tiền thường có nhiều người theo đuổi. Những cô nàng má lúm trở nên “Thuần” Việt hơn nếu sở hữu đôi má lúm đồng tiền.
Ngày nay, không chỉ các cô gái mới sở hữu đôi má lúm đồng tiền duyên dáng. Các chàng trai có má lúm đồng tiền không nhiều những cũng không phải là không có. Họ thường là người rất vui vẻ, nhiệt tình, hoạt bát năng nổ, thích giúp đỡ người khác, nên đươc nhiều người yêu mến. Thậm chí, họ còn rất đào hoa, đa tình nên có nhiều cô gái thương thầm trộm nhớ.

Hãy để con bị ngã..!

Hôm nay mẹ đến trường đón con và trò chuyện với cô giáo, cô nói con là một cậu bé ngoan, nhưng bố mẹ nên khuyến khích con chơi các trò chơi mạo hiểm một cách độc lập hơn, cho dù con có thể bị ngã. Mẹ giật mình, cách cô nói khác hẳn cách mẹ đã nghĩ để nuôi dạy con.
18 tháng tuổi, con tỏ ra là một cậu bé cẩn thận, khi con làm gì đấy có cảm giác không an toàn, con sẽ dừng lại, mặc dù con có thể làm được, như bước xuống thềm nhà cao khoảng 10cm. Nhưng con đứng đấy, í ới gọi và đợi bố mẹ đến giúp. Mẹ đã nghĩ như thế thật tốt, vì như thế rất an toàn.
Nhưng hôm nay cô giáo đã chỉ cho mẹ một cách nhìn khác. Ở trong khuôn viên của lớp con có một cái nhà nhỏ nhỏ, có các bậc cầu thang thấp, có cầu trượt. Mẹ đã rất ngạc nhiên khi có bạn cùng lớp của con chưa biết đi cũng từ từ bò qua các bậc cầu thang, vào trong “ngôi nhà”, lao xuống cầu trượt và cười khanh khách một mình. Đương nhiên trong quá trình di chuyển, các bạn có khả năng ngã, mẹ cũng đã nhìn thấy các bạn ấy ngã, chắc chắn là đau nhưng không nguy hiểm. Con chưa từng chơi trò đấy một mình và mẹ cũng chưa bao giờ băn khoăn về điều đó.
Cô giáo nói con có thể tự chơi một mình, nhưng nếu đến những trò chơi mạo hiểm hơn một chút, như trò leo lên cái nhà và chơi cầu trượt, con không làm mà thường đòi cô cùng chơi. Cô nói bố mẹ hãy khuyến khích để con dám thử thách chính mình. Như vậy con mới mạnh mẽ và độc lập hơn.
Mẹ nghe cô giáo nói và nghĩ lại, có lẽ cái mà bố mẹ nghĩ là “cẩn thận” của con không phải xuất phát từ tính cách, mà xuất phát từ cách bố mẹ dạy con. Bố mẹ sợ con bị đau, bố mẹ khư khư giữ con trong vòng tay và sự kiểm soát của mình, con dần dần quen với điều đó và quên mất bản năng tự mình dấn tới, tìm kiếm những trải nghiệm trong các trò chơi mới.
Bố mẹ đã từng vui mừng vì ít khi con leo trèo và chơi những trò mạo hiểm, nhưng có lẽ bố mẹ đã phải nghĩ lại mất rồi.
Mỗi một lần chơi một trò mạo hiểm hơn một chút, có thể giúp con vượt qua được những sợ hãi của chính mình, thêm mạnh mẽ, dám trải nghiệm những khó khăn thách thức hơn.
Bố mẹ không thể bên con suốt cả cuộc đời, bố mẹ cũng không đủ khả năng chìa tay ra giúp đỡ mỗi lần con gặp khó khăn trong cuộc sống. Cho nên, cách tốt nhất, có lẽ như các cô đã nói với mẹ, hãy để con tự trưởng thành, vượt qua mạo hiểm, với niềm tin và sức mạnh của chính bản thân mình.
18 tháng, bố mẹ NUÔI con và đã HỌC được rất nhiều!

Những việc cha mẹ không nên Hối Hận khi làm!

Làm cha mẹ, bạn không ít lần trách móc bản thân rằng mình chưa đủ tốt với con. Có khi, bạn phải từ bỏ sở thích của mình vì nghĩ rằng điều này không có lợi cho bé. Tuy nhiên, hãy nói tạm biệt với suy nghĩ đó đi và yêu thương bản thân mình cũng là cách bạn yêu thương con trẻ. 
Dưới đây là những việc mà nhiều cha mẹ mỗi khi làm thì cảm thấy tội lỗi với con. 
1. Một kì nghỉ chỉ riêng hai vợ chồng. 
Thỉnh thoảng, hai vợ chồng hãy gửi những đứa trẻ cho ông bà rồi đi du lịch cùng với nhau. Bạn và chồng có thời gian riêng tư của hai người và được thư giãn. Còn bọn trẻ chúng được thoải mái hơn do sự kiểm soát của ông bà chắc chắn không như của cha mẹ.
2. Tự mãn mình là một ông bố bà mẹ tuyệt vời. 
Đúng bạn có quyền nghĩ vậy miễn sao những đứa con của bạn không giống như những đứa trẻ trong Supernanny. Đây là một chương trình truyền hình của Anh nói về các cô bé cậu bé khoảng 2,3,4 tuổi nhưng nổi tiếng về quậy, phá, nói dối, và đánh em giành đồ chơi.
3. Không theo học lớp học về làm cha mẹ. 
Tôi vẫn khuyến khích các ông bố bà mẹ nên tìm hiểu càng nhiều càng tốt kiến thức về nuôi dạy con và việc tham gia vào các lớp học về làm cha mẹ là rất tốt. Tuy nhiên, nếu bạn không đăng kí theo học các lớp như vậy thì cũng không có gì là tội lỗi. Bạn có thể tập trung vào những thứ bạn có thể làm: cho con ăn, mặc quần áo cho chúng, đưa con đến trường... Làm tốt những việc này, bạn vẫn là một phụ huynh tốt. 
4. Quát to với con ngay cả khi chúng không thực sự làm điều gì sai. 
Đúng, đó không phải là một việc làm tốt với con trẻ nhưng các nhà nghiên cứu tâm lý trẻ em cho biết đó có thể là cơ hội để chúng biết bạn tức giận sẽ “đáng sợ” thế nào, từ đó hạn chế các hành vi xấu của trẻ. Tuy nhiên, bạn hãy nhớ xin lỗi chúng vì đã mắng con sai.
5. Bạn yêu và hết mình với công việc. 
Bạn vẫn yêu con mình nhưng bạn vẫn luôn cảm ơn vì có ngày thứ Hai – khi mà bạn rời khỏi nhà, không phải quan tâm đến các con, đến với chỗ làm việc của mình và làm công việc mình yêu thích. Đây là việc hoàn toàn bình thường và đáng khuyến khích vì nó giúp bạn cân bằng cuộc sống, nhất là khi bạn đã có những ngày nghỉ - đôi khi là mệt mỏi với những đứa trẻ nghịch ngợm.
6. Bạn không mua hàng hiệu cho con. 
Nếu ngay từ nhỏ bạn đã dạy con thích dùng đồ tên tuổi, quan tâm đến nhãn mác, giá trị của đồ vật thì con bạn có khả năng cao sẽ trở thành một người sống vì vật chất và dễ khinh thường người khác khi họ không dùng đồ hiệu. Đó còn là một sai lầm nghiêm trọng hơn.
7. Ngược lại, bạn nên mua cho mình đồ hiệu (đắt tiền, đẹp và chất lượng).
Đơn giản vì bạn cần để phục vụ cho hình ảnh của mình trước mọi người, bạn cũng biết bảo quản đồ hiệu hơn những đứa trẻ và đặc biệt là bạn không lớn lên như những đứa trẻ - do đó những vật dụng của bạn có thời gian sử dụng lâu hơn.
8. Cho con đáp số bài toán khó mà con chưa giải được. 
Nhiều người cho rằng không nên, tuy nhiên, tôi thấy điều này không vấn đề gì. Chúng sẽ có động lực giải để tìm ra được đáp án đó.
9. Không cho chúng đến hồ bơi công cộng. 
Chất clo trong nước hồ bơi tại một số hồ bơi không đảm bảo sẽ có hại cho da và tóc của trẻ nên bạn đừng quá ân hận vì điều này.
10. Cho bé ngủ riêng. 
Điều này rất tốt cho trẻ, tuy nhiên, một số cha mẹ và đặc biệt là các bậc ông bà của trẻ đều không đồng tình. Họ cho rằng những đứa trẻ mới sinh cần ngủ cạnh cha mẹ để còn dễ theo dõi và cho bé bú. Tuy nhiên, việc ngủ chung có thể khiến bé bị thiếu không khí, còn việc cho bé bú nằm có thể gây sặc và bạn sẽ không rèn được bé tính tự lập cho con ngay từ nhỏ.